CẤM KHU NUÔI NHỐT

CẤM KHU NUÔI NHỐT

Chương 2

24/02/2026 12:04

Tôi xuống xe, vén mái tóc dài đến xươ/ng quai xanh ra sau gáy. Ngoảnh lại nhìn vào trong xe, ngũ quan như tạc của Hoắc Khiếu Miện đổ bóng lên cửa kính.

Mờ ảo mà lạnh lùng.

Những dòng bình luận lại xuất hiện: 【Tinh Bảo đáng thương sắp bị thương rồi!】

【Con sư t.ử thối kia giả vờ thâm tình làm gì chứ, nhìn Tinh Bảo đi, là cái nhìn cuối cùng rồi đấy!】

Cái nhìn... cuối cùng sao?

Nhưng cửa xe chẳng hề hạ xuống, thay vào đó là một màu đen đặc. Tôi quay đầu, khom người chạy đi. Giống như một con báo săn, di chuyển với tốc độ phi nhân tính giữa những bụi cỏ. Tiếp cận thật nhanh khối kiến trúc màu xám khổng lồ nọ.

3.

Tôi lẻn vào từ đường ống thông gió phía ngoài tầng một của tòa cao ốc, bắt đầu rà soát bóng dáng của Tiểu Xuyên. Bộ đồ tác chiến ôm sát trên người tôi được làm từ chất liệu đặc biệt, mỏng nhẹ, thoáng khí và có độ co giãn cực tốt, giúp tôi dễ dàng thực hiện đủ loại động tác trong không gian chật hẹp.

Càng lên cao, tôi dường như đã tiến vào khu vực hạt nhân của viện nghiên c/ứu, nơi xuất hiện ngày càng nhiều những thiết bị tinh vi. Tuy nhiên, chúng đều không hoạt động, trông giống như những mẫu máy đã bị đào thải.

Đột nhiên, thái dương tôi nhói lên từng cơn, mấy mảnh ký ức vụn vỡ như tia điện xẹt qua n/ão bộ. Một con d.a.o mổ lóe lên tia hàn quang, chân tay bị trói ch/ặt, và cả những tiếng gào thét thê lương... Tôi rùng mình một cái.

Giọng nói trầm đục của Hoắc Khiếu Miện truyền đến qua thiết bị liên lạc siêu nhỏ bên tai: "Sao lại dừng lại? Còn cách tầng mục tiêu năm mươi mét nữa thôi."

Tôi nhắm mắt lại, khẽ khàng đáp: "Không có gì." Nói đoạn, tôi tiếp tục di chuyển một cách nhẹ nhàng.

Dòng bình luận lại ập đến:【Không có gì cái gì mà không có gì!】

【Ký ức đ/au thương của Tinh Bảo sắp bị đ.á.n.h thức rồi!】

【Bé con đừng đi nữa! Hoắc Khiếu Miện không xứng để cậu làm bất cứ điều gì cho anh ta đâu!】

Không xứng sao?

Nhưng Hoắc Khiếu Miện đã c/ứu mạng tôi vào ba năm trước. Ngoại trừ hôm nay, anh chưa từng bắt tôi phải làm gì cho mình. Anh cho tôi một cái tên mới, chữa lành vết thương cho tôi, và nuôi dưỡng tôi trong một viện nhỏ kín đáo nhất, nằm sâu nhất trong phủ đệ họ Hoắc. Sau khi vết thương lành hẳn, cả cửa phòng lẫn tường cao đều không còn giam cầm được tôi nữa. Hai tuyến thể trong cơ thể dường như đã chung sống hòa bình, giúp tôi có được sự cường tráng của Alpha lẫn nét dẻo dai, linh hoạt của Omega.

Cây Hyperion trong vườn cao hàng trăm mét, tôi chỉ mất mười mấy giây là có thể leo lên tận ngọn để quan sát toàn bộ cơ ngơi nhà họ Hoắc. Ở khoảng cách xa như vậy vốn chẳng thể nhìn rõ mặt người, nhưng tôi vẫn có thể bắt trọn lấy chút tin tức tố S cấp quen thuộc của loài sư tử.

Chạy, rồi nhảy. Tôi đáp thẳng xuống bên cạnh Hoắc Khiếu Miện. Vô số vệ sĩ áo đen từ trong bóng tối ùa ra vây quanh tôi.

Tôi nép mình sau lưng Hoắc Khiếu Miện, đồng t.ử co rút lại, từ sâu trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ cảnh báo: "Hèèè——!"

Hoắc Khiếu Miện giấu mặt tôi vào hõm vai anh, khẽ phất ngón tay ra hiệu cho đám vệ sĩ lui xuống.

"Đừng sợ." Giọng anh rất đỗi dịu dàng: "Sao lại chạy ra đây?"

Tôi ngẩng đầu, ánh mắt va vào đôi đồng t.ử nâu thẫm của anh, nhíu mày hỏi: "Có phải anh định bỏ rơi tôi không?"

Hoắc Khiếu Miện dùng đầu ngón tay thô ráp xoa nắn tuyến thể sau gáy tôi, trầm giọng nói: "Sao có thể chứ? Tôi chỉ không ngờ đặc tính loài vật của hai tuyến thể lại có thể dung hợp và thể hiện hoàn mỹ trên người cậu đến thế. Lục Tinh, cậu thực sự rất đặc biệt."

Tuyến thể bắt đầu nóng bừng lên. Đôi mắt tôi dường như bị phủ một lớp sương mờ. Lúc này, tin tức tố Omega của linh miêu đã chiếm ưu thế, mùi kẹo bạc hà nồng đậm tỏa ra khắp không gian. Cơ thể tôi trở nên mềm nhũn, ngay cả giọng nói cũng trở nên mềm mỏng: "Anh đừng nh/ốt tôi ở nơi xa xôi như vậy nữa được không?"

"Vậy cậu muốn ở đâu?"

"Tôi muốn... ở bên cạnh anh."

Hoắc Khiếu Miện khẽ nhếch môi, áp lực nơi chân mày tan biến. Anh bao dung và ôn nhu đáp: "Được."

Vậy nên... mọi chuyện đều xứng đáng phải không? Dù sao Hoắc Khiếu Miện cũng đã cho tôi quá nhiều.

"Lục Tinh." Giọng nói lạnh lùng của Hoắc Khiếu Miện lại vang lên bên tai: "Cậu đến nơi rồi, đã thấy Tiểu Xuyên chưa?"

4.

Tôi dừng lại, cạy quạt thông gió để quan sát bên trong căn phòng. Một Omega thuộc chủng tộc cáo tai to đang ngồi bên giường, lưng quay về phía tôi. Có lẽ đã đ.á.n.h hơi thấy điều gì đó, cậu ta xoay đầu lại.

Giây phút ấy, tôi nhìn thấy một gương mặt giống hệt mình.

Để được nuôi dưỡng tôi, Hoắc Khiếu Miện đã từng gạt đi mọi lời phản đối.

"Khiếu Miện, con nâng niu cái thứ quái t.h.a.i đó như báu vật, chẳng lẽ chỉ vì nó có gương mặt giống Tiểu Xuyên sao?!"

Khoảng một năm trước, tôi đã nghe thấy Ba anh chất vấn gay gắt như vậy. Linh miêu có thính giác cực kỳ nhạy bén, nên dù cách một bức tường dày, tôi vẫn có thể nghe rõ mồn một nội dung cuộc mật đàm giữa họ. Tôi không kìm được mà áp sát vào tường, ngay cả hơi thở cũng nín lại.

"Không." Hoắc Khiếu Miện trả lời.

Câu nói ấy tựa như một viên đ/á ném vào mặt hồ yên ả, khiến m.á.u trong người tôi theo nhịp đ/ập rộn rã của trái tim mà cuộn trào khắp tứ chi. Tôi lại nghe anh nói tiếp: "Lục Tinh là duy nhất."

Danh sách chương

4 chương
24/02/2026 12:04
0
24/02/2026 12:04
0
24/02/2026 12:04
0
24/02/2026 12:04
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu