Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi tự giễu cười:
“Học trưởng, nếu anh biết em mắc bệ/nh t/âm th/ần, anh còn thích kiểu người như em sao? Chắc anh cũng sẽ thấy em là một phiền toái thôi nhỉ? Sao có thể nhiều năm như vậy mà vẫn nhớ mãi không quên?”
“Đừng nhìn em có vẻ ngoan ngoãn, lúc phát bệ/nh lên chẳng khác gì kẻ đi/ên, có thể dọa ch*t người.”
Nói đến cuối, tôi cảm thấy sự chán gh/ét bản thân sâu sắc.
Ánh mắt Thạch Canh Lễ trầm sâu, giọng nói mang theo sự trấn an nghiêm túc:
“Ngụy Ương, anh luôn biết em đang bị bệ/nh. Anh từng xem th/uốc em để trước máy tính, biết em bị bệ/nh tật hành hạ. Nhưng anh vẫn thích em. Việc thích em sẽ không vì em có bệ/nh mà thay đổi. Đừng phủ nhận bản thân mình. Anh năm nay hai mươi bảy, không phải mười bảy, anh biết rõ mình muốn gì.”
Tôi cong môi thành một nụ cười chẳng đẹp đẽ gì:
“Học trưởng, có lẽ… chúng ta có thể thử xem sao?”
Có lẽ nụ cười ấy còn hơi dữ dội.
Thạch Canh Lễ thoáng sững người, không ngờ tôi lại đồng ý hẹn hò vào lúc này.
Yết hầu anh khẽ động, nhìn tôi thật sâu: “Thử thế nào?”
Tôi tháo dây an toàn.
Dưới ánh nhìn không dám tin của anh, tôi vượt qua bảng điều khiển, chậm rãi ngồi lên đùi anh.
“Theo cách của em, mà thử.”
6
Trong lòng tôi có chút ý muốn cáu gi/ận.
Lục Tranh từng cười nhạo tôi trên giường như cá ch*t, thật khiến người ta không còn mặt mũi.
Vậy nên tôi muốn đi/ên một lần.
Thạch Canh Lễ chưa từng ở bên đàn ông, cơ thể nh.ạy cả.m đến đ/áng s/ợ.
Tôi chỉ khẽ thở nóng bên tai, anh đã run lên vài phần.
Tôi đặt tay anh lên eo mình, yết hầu anh chuyển động, đến thở mạnh cũng không dám.
Trong chuyện này, lần đầu tiên tôi chiếm thế chủ động.
Những gì có thể nghĩ ra, tôi gần như đều thử.
Lúc đầu Thạch Canh Lễ còn vụng về, làm tôi hơi đ/au.
Nước mắt sinh lý lập tức trào ra.
Anh căng thẳng hôn tôi: “Xin lỗi, anh chỉ xem trên phim, thực hành… vẫn chưa quen.”
Tôi dịu dàng hôn lại: “Không sao, em từ từ dạy anh. Anh nhẹ một chút.”
Chiếc xe màu đen dừng bên con đường vắng, khẽ rung theo nhịp chuyển động.
Bên trong hơi nóng mờ ảo, không khí mơ hồ đầy ám muội.
Lúc này thật phải cảm ơn Na Uy đất rộng người thưa, chúng tôi mới không bị làm phiền.
Cuối cùng, Thạch Canh Lễ dùng chiếc áo măng-tô đen bọc lấy cơ thể tôi.
Bất đắc dĩ xoa nhẹ khóe môi tôi: “Ngụy Ương, em thật đi/ên, thật…”
Tôi mệt đến không mở nổi mắt, đầu ngón tay run lên vì kiệt sức.
Nụ hôn của anh rơi lên nốt ruồi lệ nơi đuôi mắt tôi, giọng đầy thương xót.
“Còn khó chịu không?”
“Đỡ nhiều rồi.” Tôi khàn giọng đáp.
“Cố nhịn thêm chút, anh đưa em đi gặp bác sĩ trước.”
May mà trong điện thoại tra được bệ/nh án của tôi, bác sĩ kê cho tôi th/uốc cần thiết.
Trước khi ra về, Thạch Canh Lễ còn m/ua thêm một tuýp th/uốc khác.
Về tới chỗ ở, tôi chui thẳng vào chăn, đến nói cũng không còn sức.
Thạch Canh Lễ vỗ nhẹ tôi: “Em ngủ đi, anh bôi th/uốc cho em.”
Từng luồng mát lạnh lan ra, khiến tôi thoải mái híp mắt lại."
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 9
Chương 13
Chương 4
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook