Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Qu/an h/ệ giữa Lục Tư Niên và Tống Lâm Chu dường như chẳng có chút tiến triển nào.
Ngược lại, tôi và Tống Lâm Chu lại chơi thân thành đôi bạn tri kỷ.
Lục Tư Niên tuy chiều chuộng tôi mọi chuyện, nhưng với chuyện ăn mặc hay phụ kiện, anh chẳng thực sự đam mê, chỉ biết quẹt thẻ không chớp mắt, nên hai chúng tôi khó mà có sự đồng điệu về tâm h/ồn.
Nhưng Tống Lâm Chu thì khác.
Thẩm mỹ của hai đứa tôi ăn khớp đến kỳ lạ.
Từ phong cách phối đồ đến gu phim ảnh, sách vở yêu thích, độ trùng khớp lên tới 90%.
Khó mà không thích một người có gu giống mình đến vậy.
Thời gian tôi và Tống Lâm Chu ở cùng nhau càng lâu, sắc mặt Lục Tư Niên càng lạnh đi.
Thế nên khi nhìn thấy chiếc chăn của mình bị mưa bão làm ướt sũng, tôi theo phản xạ nghi ngờ Lục Tư Niên cố tình trả th/ù.
Lục Tư Niên vẫn giữ vẻ mặt bình thản.
"Chiều nay anh có việc đột xuất, quên thu vào."
Nghi ngờ thì coi như không có tội.
Không có bằng chứng chứng minh anh cố ý, tôi đành chọn cách tin tưởng.
Nhưng vấn đề nghiêm trọng hơn lúc này là: chăn ướt rồi thì tôi ngủ ở đâu?
Ra ngoài thuê phòng chắc chắn không ổn.
Lục Tư Niên sẽ đi cùng tôi.
Hai gã sinh viên trẻ trung sung sức như vậy mà ở chung một phòng, trong đầu chỉ toàn nghĩ đến chuyện ân ái.
Trước đây chưa biết Tống Lâm Chu thì thôi.
Nhưng giờ tôi và Tống Lâm Chu đã là bạn tốt, nếu còn tiếp xúc thân mật với công chính định mệnh của Tống Lâm Chu, tôi cứ thấy lấn cấn trong lòng.
Vậy chỉ còn một lựa chọn duy nhất.
Tôi thở dài.
"Có vẻ đành phải đi ngủ ké thôi."
Lục Tư Niên không hiểu sao bỗng thẳng người dậy, nhìn tôi chằm chằm.
Tôi lết đến bên cạnh Tống Lâm Chu, ra vẻ tội nghiệp.
"Cho tôi tá túc với."
Tống Lâm Chu đỏ mặt gật đầu.
9
9
Chương 17
Chương 10
Chương 9
Chương 13
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook