NĂM NĂM SAU, NGƯỜI YÊU ĐÃ CHẾT TRỞ VỀ

“Ba nhỏ thật sự về rồi sao?”

“Ừ.”

“Sau này có đổi mặt nữa không?”

“Không.”

“Có đi xa không?”

“Không đi nếu chưa nói với con.”

Đứa trẻ ôm cổ cậu, khóc rất nhỏ. “Con đã chờ rất lâu.”

Lâm Dư nhắm mắt, siết con vào lòng. “Ba xin lỗi.”

Tạ Cảnh Hoài đứng ở cửa phòng làm việc, không bước đến phá vỡ khoảnh khắc ấy. Chỉ đến khi Tiểu Mãn đưa một tay về phía anh, anh mới ngồi xuống, ôm cả hai người.

Không có pheromone nồng đậm hay dấu hiệu đá/nh dấu.

Chỉ có ba người đã đi qua năm năm thiếu vắng, cuối cùng tìm lại đúng vị trí của mình.

*

Tạ Cảnh Hoài đưa Lâm Dư đi kiểm tra sức khỏe toàn diện.

Bác sĩ x/ác nhận cơ thể Ninh Chiêu đang hồi phục tốt sau lần thiếu oxy. Tuyến thể thuộc dạng hoạt tính thấp bẩm sinh, pheromone gần với beta hơn alpha thông thường, không có nguy cơ bùng phát kỳ mẫn cảm nghiêm trọng.

“Có ảnh hưởng tuổi thọ không?” Tạ Cảnh Hoài hỏi.

“Không. Chỉ cần theo dõi th/ần ki/nh trong một năm và tránh làm việc quá sức.”

“Có cần can thiệp tuyến thể?”

Lâm Dư quay sang. “Anh đừng thấy tuyến thể là muốn c/ắt.”

Bác sĩ không nhịn được ho nhẹ. “Tuyến thể của Ninh tiên sinh hoàn toàn khỏe mạnh. Không có chỉ định phẫu thuật.”

Rời phòng khám, Lâm Dư mới nhìn vết s/ẹo thấp thoáng sau cổ áo anh.

“Còn anh?”

“Anh đã tái khám tháng trước.”

“Đưa em xem hồ sơ.”

“Không có gì nghiêm trọng.”

“Cảnh Hoài.”

Tạ Cảnh Hoài im lặng vài giây rồi đưa cậu đến gặp bác sĩ điều trị của mình.

Di chứng sau phẫu thuật rõ hơn những gì anh từng nói. Tổn thương th/ần ki/nh cổ khiến anh đ/au khi thời tiết thay đổi, hệ miễn dịch suy giảm, thể lực không thể trở lại như trước. Anh phải uống th/uốc đều đặn và kiểm tra nội tiết suốt đời.

Trên đường về, Lâm Dư không nói gì.

Tạ Cảnh Hoài nắm tay cậu. “Anh vẫn sống tốt.”

“Anh làm phẫu thuật khi Tiểu Mãn mới ba tháng. Nếu anh ch*t, con phải làm sao?”

“Anh đã chuẩn bị người giám hộ và quỹ tín thác.”

“Em không hỏi anh chuẩn bị giấy tờ thế nào.” Lâm Dư quay sang, giọng run vì gi/ận. “Em hỏi lúc đó anh xem mạng mình là gì.”

Tạ Cảnh Hoài nhìn cậu rất lâu. “Là thứ duy nhất anh còn có thể dùng để giữ quyền lựa chọn.”

Câu trả lời khiến Lâm Dư không thể m/ắng tiếp.

Anh không lên bàn mổ chỉ để chứng minh tình yêu, cũng không hoàn toàn vì muốn ch*t. Nhưng trong lựa chọn ấy vẫn có sự tuyệt vọng của một người đã mất đi nơi để trở về.

Lâm Dư đưa tay chạm nhẹ lên vết s/ẹo. “Sau này đ/au phải nói với em.”

“Được.”

“Không được tự ý tăng th/uốc.”

“Được.”

“Không được giấu kết quả khám.”

“Được.”

“Anh đừng chỉ biết nói được.”

Tạ Cảnh Hoài siết tay cậu. “Em kiểm tra.”

*

Tin tức Ninh Chiêu xuất hiện bên cạnh Tạ Cảnh Hoài nhanh chóng truyền đến nhà họ Tạ.

Tạ phu nhân gọi nhiều lần, nhưng anh không lập tức đưa Lâm Dư về nhà chính. Quyết định gặp hay không thuộc về cậu.

“Em chưa sẵn sàng tha thứ.” Lâm Dư nói.

“Không cần tha thứ.”

“Nhưng Tiểu Mãn vẫn gặp bà ấy mỗi tháng.”

“Anh không ngăn bà làm bà nội, miễn là không can thiệp vào con.”

Lâm Dư suy nghĩ vài ngày rồi đồng ý đến nhà chính. Không phải để hòa giải ngay, mà để quá khứ không trở thành một căn phòng luôn khóa kín giữa gia đình họ.

Tạ lão phu nhân già đi rất nhiều. Mái tóc gần như bạc trắng, bước chân chậm chạp, phải có người dìu. Tạ phu nhân đứng bên bàn trà, khi nhìn thấy người đàn ông xa lạ đi cạnh con trai thì khựng lại.

“Tên hiện tại của em ấy là Ninh Chiêu.” Tạ Cảnh Hoài nắm tay Lâm Dư. “Nhưng em ấy có ký ức của Lâm Dư.”

Tạ phu nhân không tin ngay. Bà nhìn cậu, môi run lên nhưng không hỏi được thành lời.

Lâm Dư chủ động nói: “Năm Cảnh Hoài mười sáu tuổi, bác ph/ạt anh ấy quỳ vì đá/nh nhau. Thật ra người đá/nh nhau là cháu, anh ấy nhận thay. Tối đó bác để một bát mì ngoài cửa từ đường nhưng không bước vào.”

Đó là chuyện chỉ ba người biết.

Tách trà trong tay Tạ phu nhân va nhẹ vào đĩa. Bà ngồi xuống, hai mắt đỏ lên.

“Cậu thật sự…”

“Cháu không có cách chứng minh bằng khoa học.”

“Ngày xảy ra t/ai n/ạn, cậu đã gửi tin nhắn cho Cảnh Hoài.”

“Vâng.”

“Tôi đã hứa sẽ để nó điều trị xong rồi gặp cậu.”

Lâm Dư nhìn bà. “Cháu biết.”

“Tôi không ngờ…”

Bà không nói tiếp. Năm năm qua, mọi câu giải thích đều trở nên vô nghĩa trước một vụ t/ai n/ạn không thể đảo ngược.

Tạ phu nhân đứng dậy, vào bếp rồi mang ra một đĩa bánh đậu đỏ. Bánh đã nguội, hình dáng không đẹp, rõ ràng không phải do đầu bếp nhà họ Tạ làm.

“Tôi học làm.” Bà nói, không dám nhìn thẳng vào cậu. “Không biết còn giống vị cậu thích không.”

Lâm Dư không lập tức ăn.

Rất lâu sau, cậu mới nói: “Cháu từng h/ận bác.”

“Cậu nên h/ận.”

“Cháu chưa thể xem như chưa từng có chuyện gì.”

“Tôi biết.”

“Nhưng cháu không muốn Tiểu Mãn lớn lên giữa sự th/ù hằn của người lớn. Bác vẫn có thể gặp con. Còn chuyện giữa chúng ta… cứ để thời gian quyết định.”

Tạ phu nhân cúi đầu. “Cảm ơn.”

Không có một cái ôm hay lời tha thứ ngay lập tức. Chỉ có một đĩa bánh được đặt giữa bàn và một cánh cửa hé ra vừa đủ cho người ở hai phía nhìn thấy nhau.

Bữa cơm hôm đó yên tĩnh hơn bình thường. Không ai nhắc đến hôn nhân, người thừa kế hay cấp bậc pheromone.

Tiểu Mãn ngồi giữa hai ba, gắp một miếng cà rốt vào bát Lâm Dư.

“Ba nhỏ ăn đi.”

“Ba không thích cà rốt.”

“Ba lớn nói không được kén ăn.”

Lâm Dư nhìn sang Tạ Cảnh Hoài. “Anh dạy con bằng cách b/án đứng em sao?”

“Anh chỉ nói sự thật.”

“Vậy sao anh không ăn rau mùi?”

Danh sách chương

3 chương
02/08/2026 00:22
0
02/08/2026 00:22
0
02/08/2026 00:21
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu