Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
1.
Tôi vội vàng liếc nhìn thời gian trên điện thoại: Một giờ mười một phút.
Kể từ lúc tôi lên tàu đã trôi qua đúng mười một phút. Tuyến số 2 là "tuyến đường huyết mạch" quan trọng nhất của thành phố Giang. Chuyến chạy dày đặc, khoảng cách giữa các ga rất ngắn, chạy lâu như vậy mà vẫn chưa vào ga thì đúng là có vấn đề. Nếu không phải nhờ lướt thấy bài đăng này, có lẽ kẻ đang mải mê cắm mặt vào điện thoại như tôi vẫn chưa nhận thức được sự bất thường đó.
Tôi nhanh ch.óng phản hồi xuống dưới bài viết:【Chủ thớt đang ở toa mấy? Hình như tôi cũng đang ở trên cùng một chuyến với ông.】
Chủ thớt gần như phản hồi ngay lập tức: 【Tôi ở toa cuối, đây là thói quen của tôi khi đi tàu.】
【Đứng yên đấy, tôi sang tìm ông ngay đây.】
2.
Ba phút sau, tôi và chủ thớt hội quân ở toa cuối. Đối phương tên là Trần T.ử Dương, một cậu sinh viên vừa mới lên năm hai.
"May quá, may quá, trên xe vẫn còn người sống!" Trần T.ử Dương vỗ vỗ n.g.ự.c, bộ dạng như vừa trút được gánh nặng, "Chị không biết đâu, lúc phát hiện ra xe mãi không vào ga, nhất là lại vào cái tầm một giờ sáng thế này, em suýt thì hù c.h.ế.t! Em còn tưởng mình giống mấy đứa nhân vật chính trong tiểu thuyết, lọt vào Dị giới rồi cơ."
"À đúng rồi, giờ chúng mình phải làm sao đây?"
Nhìn ánh mắt "ngây thơ vô số tội" của Trần T.ử Dương, tôi hoàn toàn tin chắc cậu chàng này đúng chuẩn là sinh viên rồi. Có thời gian đăng bài cầu c/ứu trên diễn đàn mà lại không nhớ ra việc gọi điện thoại khẩn cấp, "Gọi cho đường dây nóng c/ứu hộ trước đã."
Lại vài phút nữa trôi qua, nhưng tàu điện vẫn không hề có dấu hiệu giảm tốc hay vào ga. Truyện do page Trạm Én Đêm dịch và đăng duy nhất trên MonkeyD, nếu bạn thấy ở nơi khác có nghĩa là bọn nó ăn cắp, mong bạn báo lại với page Én giúp mình ạ. Mình xin cảm ơn ạ. Tám chín phần mười là gặp sự cố kỹ thuật rồi. Tôi bấm gọi số điện thoại c/ứu hộ được dán ngay cạnh cửa tàu.
"Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi không tồn tại." Tiếng thông báo số máy trống từ điện thoại khiến tôi sững sờ mất một giây. Tôi bấm nhầm số sao? Chỉ có sáu chữ số, không lẽ nào...
Tôi cúp máy, rà soát từng chữ số một rồi cẩn thận nhấn lại dãy số bên cạnh cửa.
"Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi không tồn tại."
"Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi không tồn tại."
"Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi không tồn tại..."
Thử liên tục mấy lần, kết quả nhận được vẫn y hệt như cũ.
Trần T.ử Dương nuốt nước miếng cái ực: "Chị ơi... có phải chị... bấm nhầm số rồi không?"
"Nhầm thế nào mà tận bốn năm lần được chứ?" Tôi cũng bắt đầu thấy hoang mang.
"Chắc là điện thoại chị có vấn đề rồi, đúng, chắc chắn là vậy." Trần T.ử Dương vỗ trán, rút điện thoại của mình ra: "Để em gọi!"
"Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi không tồn tại..."
"SỐ TRỐNG SỐ TRỐNG SỐ TRỐNG—!!!!!" Một tiếng rít ch.ói tai đột ngột vang lên từ trong điện thoại khiến Trần T.ử Dương gi/ật b.ắ.n mình, suýt thì làm rơi máy.
"Chị... điện thoại của em cũng hỏng rồi sao?"
Lúc này, tôi cũng chẳng thể giữ nổi bình tĩnh được nữa. Dù sao tôi cũng chỉ lớn hơn cậu ta ba tuổi, mới làm kiếp "trâu ngựa" đi làm được một năm thôi. Tôi vô thức siết c.h.ặ.t thanh vịn trên tàu: "Hay là... em xem mọi người trên diễn đàn nói gì đi?"
Trần T.ử Dương vội vàng mở máy, bài đăng quả nhiên đã có thêm mấy dòng tin nhắn mới.
【Lại thêm một đứa đen đủi nữa à?】
【Mà nói mới nhớ, muộn thế này rồi mà vẫn còn tàu chạy sao? Tàu điện chẳng phải dừng từ mười hai giờ đêm rồi à?】
【Lầu trên chắc là dân vùng ven rồi? Tuyến chính của thành phố Giang thường chạy đến tận hai giờ rưỡi sáng cơ.】
......
【Chủ thớt với cái bạn ở tầng dưới sao rồi?】
【Lâu thế không thấy nói gì, không lẽ xảy ra chuyện rồi chứ?】
【Tôi đọc truyện diễn đàn nhiều, để tôi phán cho! Tôi đoán giờ họ đã lạc vào một dị thế giới huyền bí nào đó, có khi đang phải trốn chạy khỏi đám cương thi hay lệ q/uỷ rồi!】
Trần T.ử Dương chỉ vào cái bình luận "phán như thần" kia, k/inh h/oàng nhìn tôi: "Không lẽ... bị người ta nói trúng rồi sao?"
Tôi chỉ vào phản hồi ở tầng 87: "Chắc không đâu, em nhìn người này nói anh ta đã gọi điện cầu c/ứu rồi kìa."
Trần T.ử Dương lướt xuống dưới, quả nhiên ngay dưới dòng đó, một người tốt bụng có nickname là "Củ Cải Bướng Bỉnh" đã phản hồi rằng mình vừa gọi điện hộ chúng tôi:【Mọi người đừng hoảng, nhân viên nói đang rà soát lại hệ thống rồi.】
Trần: 【Ngại quá, tôi hỏi chút, số điện thoại c/ứu hộ là bao nhiêu vậy? Chúng tôi vừa gọi nhưng toàn báo số máy không tồn tại.】
Củ Cải Bướng Bỉnh: 【61899999】
"Mẹ kiếp!" Trần T.ử Dương c.h.ử.i thề một tiếng, "Trên này rõ ràng dán là 61988888."
"Hèn gì gọi mãi không được." Tôi cũng lầm bầm c.h.ử.i rủa: "Đúng là cái thế giới này chỗ nào cũng làm ăn bát nháo." Ví như lão Sếp của tôi chẳng hạn, dám bắt một đứa bên bộ phận vận hành như tôi đi viết hồ sơ thầu. Hại tôi phải tăng ca đến một giờ sáng rồi vướng vào cái chuyện đen đủi này.
Có lẽ vì biết sắp được c/ứu, cả tôi và Trần T.ử Dương đều thả lỏng hơn rất nhiều. Chúng tôi vô thức phớt lờ tiếng rít quái dị ban nãy, cũng như quên khuấy đi một vấn đề cực kỳ chí mạng...
3.
"Alo, alo alo…!" Loa thông báo trên tàu đột nhiên phát ra tiếng người, "Hiện tại có phải đang có hai hành khách bị kẹt trên tàu không?"
Nghe thấy tiếng người, Trần T.ử Dương vốn đang lờ đờ vì buồn ngủ bỗng chốc tỉnh táo hẳn lên, "Đúng đúng đúng! Cuối cùng các anh cũng tới rồi!"
Giọng nói trong loa tiếp tục vang lên: "Rất xin lỗi vì đã để hai vị phải trải qua trải nghiệm tồi tệ này! Chút nữa tôi sẽ cho tàu dừng khẩn cấp. Sau khi xuống xe, hai vị cứ đi tiếp về phía trước khoảng 550 mét nữa là sẽ thấy sân ga."
Chap 8 - Hết
Chap 10 - Hết
Chap 9 - Hết
Chap 10 - Hết
Chap 10 - Hết
Chương 9 - Hoàn
Chương 9 - Hoàn
Chương 11 - Hoàn
Bình luận
Bình luận Facebook