XUYÊN VÀO TRÒ CHƠI KINH DỊ, HÓA RA TÔI LÀ CHỦ THẦN

1.

Vừa mở mắt ra, lòng tôi đã ng/uội ngắt mất một nửa.

Tôi dè dặt liếc nhìn Chủ thần một cái, khẽ hỏi: "Sao lại... chỉ có mình tôi thế này?"

Tôi sợ nhất là mấy cái trò chơi tối om om thế này! Sao lại bỏ mình tôi lại đây, hu hu...

"Những người khác bị loại hết rồi." Chủ thần đột nhiên bay lơ lửng, lượn quanh tôi một vòng, giọng nói u uất: "Chỉ có ngươi là ngủ say như c.h.ế.t, mí mắt khép c.h.ặ.t như hàm cá sấu vậy. Đêm qua lại lén lút thức khuya chứ gì?"

Tôi cười gượng gạo. Đêm qua cày tiểu thuyết hăng quá, chẳng ngủ nghê gì, vừa rồi không cẩn thận nên ngủ quên mất.

Tôi đưa mắt nhìn quanh, phát hiện mình đang ngồi trên một con thuyền nhỏ. Dưới làn nước, hắc khí lượn lờ, mặt nước phản chiếu chút ánh sáng xanh rờn kỳ quái. Thỉnh thoảng lại có mấy sinh vật không x/á/c định huých nhẹ vào mạn thuyền khiến nó rung lắc bần bật. Th/ần ki/nh tôi căng như dây đàn, lặng lẽ nhích lại gần Chủ thần một chút.

"?" Chủ thần cười khẩy đầy tức tối: "Chưa thấy ai không biết sợ c.h.ế.t như ngươi. Mẹ ngươi không dạy là đừng có lại gần người lạ à?"

"Lại gần thế này là muốn đăng xuất khỏi Trái Đất luôn phải không?" Chủ thần cười âm hiểm, trên tay bỗng hiện ra một chiếc lưỡi hái khổng lồ.

Tôi nhìn chiếc lưỡi hái, im lặng. Màu hồng phấn thật xinh xẻo, thật đáng yêu. Thật muốn hỏi xem Chủ thần có b/án lại không.

"Cái đó..." Tôi nhìn chiếc lưỡi hái màu hồng, nhỏ giọng nhắc nhở: "Cái nơ bướm sắp rụng rồi kìa."

Chủ thần đờ người ra một giây, vội quay lưng lại hì hục sửa sang một hồi mới quay lại, cười lạnh lẽo: "Ngươi chán sống rồi hả?"

Tôi lập tức nghiêm túc: "Tôi không nói nữa."

Nụ cười trên mặt Chủ thần dần rộng ra: "Muộn rồi!"

Giây tiếp theo, ông ấy vung mạnh tay…

Tôi trợn tròn mắt, vội dùng tay ôm lấy đầu, nhắm nghiền mắt lại, tim gan phèo phổi như muốn ngừng đ/ập. Cảm nhận được một luồng gió lạnh buốt lướt qua mặt, da gà da vịt nổi hết cả lên, tôi càng ôm c.h.ặ.t lấy mình hơn.

Xung quanh lập tức vang lên những tiếng thét ch.ói tai như tiếng trẻ con khóc, hết lớp này đến lớp khác. Thế nhưng, nỗi đ/au như dự tính lại mãi không ập đến.

Tôi đợi thêm một lát, bỗng nghe thấy giọng nói cục súc của Chủ thần: "Ta chỉ đùa chút thôi! Ta không g.i.ế.c nó! Ta có ng/u đâu! Ta mà dám c.h.é.m nó thật thì chắc mẹ của nó tẩn ta ra bã!"

Tiếng thét xung quanh càng dữ dội hơn. Tôi hé mắt nhìn qua kẽ tay, thấy Chủ thần đang bị vô số những cục hắc khí đen ngòm bao vây. Những cục đen này như có ý thức riêng, vừa thét gào vừa quấn lấy toàn thân Chủ thần, có mấy cục còn mọc ra răng nanh c.ắ.n vào tay ông ấy, tranh giành chiếc lưỡi hái.

Thế rồi, tôi trố mắt nhìn chiếc lưỡi hái phiên bản "màu hồng Barbie mộng mơ có thắt nơ bướm" của Chủ thần được lũ nhỏ này dâng đến tận tay mình.

Chụt!

Tiếp đó, lũ cục đen tranh nhau hôn chùn chụt lên mặt tôi.

Tôi ngẩn người, ngơ ngác sờ lên mặt mình.

"Đúng là lũ không có tiền đồ! Xem mẹ của nó có thèm nhìn các ngươi không!" Chủ thần tức tối túm lấy một cục đen vỗ mạnh một cái, cục đen lập tức tan ra. Những cục khác thấy vậy lại càng đi/ên cuồ/ng lao vào c.ắ.n x/é ông ấy.

Cái ông Chủ thần này sao mà lải nhải như ông già thế không biết?

Cục đen vừa bị đ.á.n.h tan chẳng mấy chốc đã tự tụ lại, từ từ bay đến bên cạnh tôi. Tôi tò mò nhìn nó. Nó húc húc vào ngón tay tôi, động tác vô cùng thân thiết.

Đáng yêu quá đi mất!

Tôi thử đưa tay ra, cục đen lập tức ngoan ngoãn đậu vào lòng bàn tay tôi.

Á á á á á, dễ thương xỉu! Thật muốn hỏi Chủ thần xem "mặt hàng" này có b/án không.

Tôi liếc nhìn Chủ thần, ông ấy vẫn đang vật lộn với đám cục đen kia. Tôi thì thầm hỏi cục đen trước mặt: "Ngươi nghe hiểu ta nói gì không?"

Cục đen nhào lộn một vòng trên tay tôi, sau đó chạm nhẹ vào lòng bàn tay: "Chụt."

Tim tôi như tan chảy ra vậy, tôi lấy tay chọc chọc, nó mềm mại và đàn hồi hệt như thạch rau câu. Đúng lúc này, cục đen đột nhiên chui tọt vào túi áo khoác của tôi.

Giây tiếp theo, Chủ thần bay tới, thở hồng hộc: "Mày... cái con ranh này, mau vào cửa ải cho tao!"

Nói đoạn, ông vung tay một cái, giữa không trung bỗng xuất hiện một đường hầm.

"Cái đó..." Tôi đang định nói chuyện cục đen chui vào túi áo, kết quả là một đám cục đen khác xông lên, đẩy tay tôi, bắt tôi phải cầm lấy chiếc lưỡi hái.

Tôi và Chủ thần bốn mắt nhìn nhau: "..."

Mặt Chủ thần đen sì như hòn than.

Cư/ớp trắng trợn ngay trước mặt chủ nhân luôn kìa... Đúng là một lũ cục đen bá đạo.

Cầm lấy lưỡi hái, tôi vội vàng trả lại cho Chủ thần, cười nịnh nọt: "Gửi Ngài ạ."

Chủ thần vừa định vươn tay ra, giây tiếp theo đám cục đen lại đồng thanh thét lên ch.ói tai. Chủ thần ngượng nghịu rụt tay lại, lườm tôi một cái: "Cho ngươi luôn đấy!"

"Thế thì ngại quá ạ." Khóe môi tôi không giấu nổi niềm vui, lập tức thu hồi lưỡi hái. Hê hê, thật sự là quá đẹp, hoàn toàn đúng gu thẩm mỹ của tôi!

Cục đen nhỏ trong túi nhảy ra, đột nhiên "lên cơn" húc bộp bộp hai phát vào đầu Chủ thần.

"Các ngươi bị đi/ên hết rồi!" Chủ thần ôm đầu cáu kỉnh, "Được rồi được rồi, ngươi đi theo nó đi! Mau cút cho khuất mắt ta! Nhìn mà nhức cả đầu!"

Mắt tôi sáng rực: "Cái này cũng cho tôi luôn à?"

Chủ thần phẩy tay: "Mang đi, mang đi hết đi!"

Danh sách chương

3 chương
14/04/2026 14:57
0
14/04/2026 14:57
0
14/04/2026 14:57
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu