Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lúc tỉnh lại, tôi phát hiện mình đang được Yến Quân Thanh với khuôn mặt lạnh lùng ôm ch/ặt.
Cả người tôi buồn nôn không đứng vững nổi, vẫn vỗ vỗ vào người hắn bảo hắn thả tôi xuống.
Trên mặt hắn vương vết m/áu, cánh tay, đ/ốt ngón tay tứa m/áu do bị kính cứa rá/ch lúc dùng sức đ/ập vỡ cửa sổ.
Tôi gắng sức mở to đôi mắt tối sầm, mới nhìn thấy chiếc xe Lâm Diệu lái, đầu xe đã hỏng nát, thân xe bị xe của Yến Quân Thanh đ/âm cho biến dạng.
Khói trắng đang bốc lên nghi ngút, không khí bị bóp méo vì nhiệt độ quá cao.
Điềm báo cho một vụ n/ổ sắp xảy ra.
"Tảo Tảo đâu? Có phải Tảo Tảo vẫn còn trong xe không!"
"Tảo Tảo!"
Tôi lảo đảo chực lao tới đó, nhưng lại bị Yến Quân Thanh nắm ch/ặt cổ tay.
Chương 9:
"Anh buông tôi ra! Tảo Tảo vẫn còn ở trong đó!"
"Rất nguy hiểm." Hắn nói.
Tôi sốt ruột đến phát đi/ên, liều mạng muốn giãy ra, nhưng đôi bàn tay kia như chiếc kìm sắt ghim ch/ặt lấy tôi, m/áu từ tay hắn chảy dài sang tay tôi.
"Cút ra! Cút đi!!"
"Khương Vãn, vùng vẫy vô ích thôi."
Giọng điệu của hắn vẫn luôn bình thản như thế, tôi không trụ nổi nữa, quỳ sụp một gối xuống đất, ngước nhìn hắn.
Giây phút đó, cả người tôi bỗng chốc ớn lạnh.
Bảy năm, tôi đã dây dưa với hắn trọn bảy năm trời, nhưng vẫn chẳng tài nào hiểu nổi tại sao lại có một kẻ như vậy.
Lạnh nhạt, đi/ên cuồ/ng, cố chấp đến mức chỉ cần đạt được thứ mình muốn, hắn sẵn sàng đ/á/nh đổi bằng bất cứ giá nào.
Tôi há miệng thở dốc, không dám chậm trễ thêm một giây phút nào nữa.
"Yến Quân Thanh, tôi yêu anh."
Hắn liếc nhìn tôi, không mảy may xao động, hệt như một vị á/c thần tà/n nh/ẫn.
"Tôi mẹ nó nói là tôi yêu anh! Đã đủ chưa?!"
"Vậy nên?"
"Vậy nên tôi sẽ ở lại, tôi sẽ không rời đi nữa, tôi sẽ cùng anh nuôi lớn Tảo Tảo."
"Thật tâm tình nguyện?" Hắn lên tiếng x/á/c nhận lại.
"Thật tâm tình nguyện." Tôi đã cuống quýt đến mức nước mắt giàn giụa khắp mặt: "Yến Quân Thanh, mau đi, mau c/ứu thằng bé đi, đó là con của chúng ta mà!"
Hắn buông tay, tôi quỳ rạp dưới đất, nhìn theo bước chân vội vã chạy đi của hắn.
Cuối cùng hắn cũng bế theo một Tảo Tảo lành lặn trở về bên tôi.
Trên mặt Tảo Tảo dính m/áu, tôi sợ hãi cuống cuồ/ng sờ nắn khắp người thằng bé, Yến Quân Thanh chỉ nhàn nhạt nói: "Nó không sao, đó là m/áu của anh."
Cảm giác sống sót sau t/ai n/ạn, tôi nghẹn ngào ôm ghì lấy Tảo Tảo vào lồng ng/ực.
Hắn kéo tôi đứng dậy: "Ôm thằng bé, tránh xa ra một chút."
Lâm Diệu cũng đã tỉnh lại, cửa xe không đẩy ra được, đã bị kẹt cứng.
Tôi ôm Tảo Tảo lảo đảo lùi ra xa, nhìn thấy phía đằng xa đã có đoàn xe của nhà họ Yến chạy tới.
Đứng ở khúc quanh, tôi che chở cho đứa bé trong lòng, ngoảnh đầu nhìn lại một cái.
Chỉ thấy Lâm Diệu trong xe đang đi/ên cuồ/ng giãy giụa, kêu gào thảm thiết.
Yến Quân Thanh rút ra một chiếc bật lửa, ngọn lửa nhảy múa trên những ngón tay thon dài của hắn.
Hắn tiện tay ném thẳng vào trong.
Tiếng hét chói tai nháy mắt bị ngọn lửa ch/áy bừng bừng cắn nuốt sạch sẽ.
Cả người Yến Quân Thanh bê bết m/áu tươi, tựa như một á/c q/uỷ đội lốt người bước ra khỏi địa ngục, giáng xuống nhân gian, tìm đến bên cạnh tôi.
Sự bình thản muôn thuở của hắn, cuối cùng cũng nứt ra một tia sơ hở vào khoảnh khắc không kiềm chế nổi mà ôm chầm lấy tôi hôn ngấu nghiến.
Trong giây phút ấy, tôi thế mà lại cảm nhận được một chút ít ỏi.
Sự sợ hãi thuộc về Yến Quân Thanh.
Hắn rũ mắt, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tôi.
"Khương Vãn, đây là lần cuối cùng."
"Anh tuyệt đối không cho phép em phải chịu thêm bất kỳ thương tổn nào nữa."
Chương 6
Chương 8: Thi thể không toàn thây trong tủ đông
Chương 22.
Chương 14
Chương 7
Chương 15
Chương 7
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook