Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Khu chung cư tối Trung Thu khá nhộn nhịp.
Ngoài những người già đi dạo và trẻ con chạy nhảy.
Trong vườn còn có rất nhiều gia đình mang ghế ra bãi cỏ ngắm trăng.
Lục Triệu thong thả đi phía sau Chu Trạch Phong.
Chu Trạch Phong dắt Tuyết Bính.
Suốt đường chẳng ai nói gì.
Tuyết Bính dẫn cả hai đến "căn cứ bí mật" của mình.
Đó là một con đường nhỏ khuất trong rừng cây.
Mỗi lần Lục Triệu dắt nó đi dạo.
Nó cũng rất thích chạy tới đây.
Được tha hồ lao qua lao lại giữa đám cây.
May mà khu chung cư đủ rộng.
Nơi này rất ít người qua lại.
Lục Triệu cũng luôn để mắt đến nó.
Không sợ nó làm ai bị thương.
Gió đêm mát lạnh luồn qua tán cây.
Tiếng lá xào xạc vang lên.
Con đường nhỏ ẩn mình bên cạnh đại lộ ấy.
Mang vẻ yên bình hiếm có giữa thành phố.
Dưới ngọn đèn đường vàng nhạt.
Có một chiếc ghế dài sạch sẽ.
Lục Triệu rất quen đường.
Đi tới ngồi xuống.
Chu Trạch Phong nhìn Tuyết Bính chạy loanh quanh một lúc.
X/ác nhận nó vẫn ở gần.
Mới bước đến ngồi cạnh Lục Triệu.
Khoảng cách giữa hai người không gần.
Cũng chẳng xa.
Nhưng Chu Trạch Phong vẫn ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt trên người hắn.
Cậu bỗng nghĩ vu vơ.
May mà trước khi ra ngoài cả hai đều thay quần áo.
Nếu không...
Giờ chắc chỉ ngửi thấy toàn mùi lẩu.
"Cậu có ngửi thấy mùi hoa quế không?"
Lục Triệu vừa hỏi.
Chu Trạch Phong liền nhận ra.
Trong gió quả thật thoảng mùi hoa quế dịu nhẹ.
"Khu này trồng rất nhiều cây quế."
"Đến mùa thu..."
"Thơm đến nồng cả mũi."
Chu Trạch Phong khẽ cười.
Đúng thật.
Nếu không.
Lần đầu tiên đến khu chung cư này.
Cậu cũng sẽ không bị một bông quế vàng nhỏ nghịch ngợm rơi vào tóc.
Nghĩ đến lần đầu gặp Lục Triệu.
Mặt cậu lại nóng lên.
Lục Triệu như đang nhớ chuyện cũ.
Tự mình kể tiếp.
"Hồi nhỏ."
"Nhà tôi hay hái hoa quế về làm bánh quế."
"Ngon không?"
"Cũng được."
"Ngon hơn bánh Trung Thu."
"Anh không thích bánh Trung Thu à?"
Chu Trạch Phong hơi bất ngờ.
Lục Triệu gật đầu.
"Ngọt quá."
"Trừ loại nhân trái cây."
"Tôi còn ăn được."
Chu Trạch Phong bật cười.
"Đặc biệt là vị cam."
"Đúng không?"
"Ừ."
Chu Trạch Phong không nhịn được hỏi.
"Sao anh thích đồ họ cam quýt thế?"
"Hải Miên Bảo Bảo sống trong quả dứa."
"Còn tôi thấy..."
"Anh sống trong quả cam thì đúng hơn."
Lục Triệu bị ví von đến bật cười.
"Hồi trước nhà tôi ở trong vườn cây ăn quả."
"Quen rồi."
Chưa kịp để Chu Trạch Phong phản ứng.
Lục Triệu đã nghiêng người sát lại.
Nghiêm túc hỏi.
"Khó ngửi lắm à?"
"Khó ngửi."
"Hôi ch*t đi được."
Miệng Chu Trạch Phong còn cứng hơn vịt.
Nhưng nhịp thở lại bất giác rối lo/ạn.
Để che giấu.
Cậu cố tỏ ra thờ ơ.
Chỉ nhìn chằm chằm Tuyết Bính đang chạy xa xa.
"Ra vậy."
Giọng Lục Triệu nghe có vẻ thất vọng.
"Thế mà tôi còn tưởng..."
"Cậu ôm quần áo tôi ngửi."
"Là vì thấy thơm."
Nghe đến đây.
Đầu Chu Trạch Phong như n/ổ tung.
Cậu không dám nhìn mặt Lục Triệu.
Đường cùng.
Đành ngẩng đầu nhìn chằm chằm vầng trăng tròn trên bầu trời.
Ngẩng đến mỏi cả cổ.
"Trăng đẹp vậy sao?"
Hơi thở của Lục Triệu bỗng áp sát.
Thổi nhẹ bên tai cậu.
Chu Trạch Phong gi/ật b/ắn người.
Vội đưa tay bịt tai lại.
Không biết vì nóng.
Hay vì ngượng.
Mặt đỏ bừng xuống tận cổ.
Giống hệt một cô gái vừa bị trêu ghẹo.
"Cũng..."
"Khá đẹp."
Chu Trạch Phong cứng đầu đáp.
Lục Triệu biết cậu rất dễ x/ấu hổ.
Trước đây vẫn luôn biết dừng đúng lúc.
Nhưng hôm nay.
Hiếm khi hắn chịu buông tha.
"Đẹp..."
"Hay tôi đẹp hơn?"
Lần này.
Chu Trạch Phong cuối cùng cũng nhìn thẳng vào gương mặt Lục Triệu.
Dưới ánh trăng.
Đường nét trên khuôn mặt hắn trở nên dịu dàng hơn.
Ánh trăng vốn lạnh.
Nhưng rơi lên nửa khuôn mặt ấy.
Lại khiến người ta thấy ấm áp lạ thường.
Gương mặt mà chiều nay trong bếp cậu còn không dám nhìn lâu.
Giờ đã ở ngay trước mắt.
Đuôi mắt hơi cong.
Bên dưới là nốt ruồi lệ.
Khóe mắt còn phảng phất chút đỏ.
Không cười thì lạnh lùng xa cách.
Mỉm cười lại như ai cũng có thể b/ắt n/ạt.
Còn đôi môi đỏ hồng ấy.
Một người đàn ông...
Sao lại có viền môi đẹp đến thế?
Ăn lẩu cay xong.
Lại càng đỏ hơn.
Như đang mời gọi người khác cúi xuống.
Chu Trạch Phong giống hệt vị hòa thượng ngây ngô bị yêu quái mê hoặc giữa đêm khuya.
Trong lòng sóng cuộn ngàn tầng.
Mà đầu óc lại trống rỗng.
"..."
"Không ai đẹp bằng anh."
Chương 17
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 5
Chương 6
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook