Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Giọng hắn mang theo tiếng nức nở nặng nề.
Bàng Tịch Diên bịt tai tôi lại, tiếp tục động tác.
Không biết qua bao lâu…
Tiếng đ/ập cửa dần biến thành tiếng cào cửa.
Âm thanh chói tai đến khó chịu.
Cuối cùng Bàng Tịch Diên không nhịn nổi nữa.
Anh giống như một con mãnh thú bị chọc gi/ận, sải bước tới mở tung cửa.
Tôi sợ anh làm người bị thương nên vội vàng chạy theo.
Hứa Tấn Tây quỳ ngoài cửa.
Trong lòng hắn ôm bộ đồ ngủ tôi đã bỏ đi, r/un r/ẩy ngửi lấy ngửi để.
Cả người râu ria lởm chởm, chật vật vô cùng.
Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, mắt hắn lập tức sáng lên, suýt nữa đã nhào tới.
“A Cảnh…”
33
Bàng Tịch Diên gi/ật bộ đồ ngủ khỏi tay hắn.
“Đồ của vợ tôi, anh không có tư cách chạm vào.”
Nói xong, anh đ/á mạnh một cú vào ng/ực Hứa Tấn Tây.
Hắn ngã vật xuống đất, đ/au đến mức không đứng dậy nổi.
“Còn dám mơ tưởng tới vợ tao…”
“Ông đây đ/á/nh g/ãy cả ba chân của mày.”
Khoảnh khắc đóng cửa lại, Bàng Tịch Diên lập tức trở về dáng vẻ chó lớn dính người.
Anh ép tôi lên cửa, cảm xúc nôn nóng bất an bao trùm toàn thân.
“Đừng thích hắn nữa được không…”
“Yêu tôi đi…”
“Yêu tôi…”
Anh không ngừng lặp đi lặp lại câu đó.
Không tìm được tuyến thể của tôi, anh chỉ có thể dùng cách cắn mút để hết lần này đến lần khác truyền pheromone vào cơ thể tôi.
Để trên người tôi tràn ngập mùi gỗ guaiac đ/ộc thuộc về riêng Bàng Tịch Diên.
“Bảo bối của tôi…”
“Vợ của tôi…”
“Cuối cùng tôi cũng tìm được em rồi…”
Tôi hôn lên giữa hàng mày đang nhíu ch/ặt của anh, giọng nói kiên định dịu dàng, muốn anh bớt cảm giác bất an được mất.
“Ngoan.”
“Em yêu anh.”
“Bàng Tịch Diên.”
Thế giới bên trong cánh cửa ngập tràn yêu thương.
Mà ngoài cánh cửa…
Chỉ còn lại cô đ/ộc.
Hứa Tấn Tây nằm ngoài cửa như một con chó ch*t thoi thóp.
Hắn giãy giụa áp tai sát lên cửa, gần như bệ/nh hoạn lắng nghe giọng nói nhỏ đến khó nghe của tôi để tự an ủi bản thân.
“A Cảnh…”
34
Lúc bị bảo vệ kéo đi, Hứa Tấn Tây quần áo xộc xệch.
Có người qua đường chụp lại đăng lên mạng.
Hắn nhanh chóng bị gắn mác “bi/ến th/ái thích phơi bày”.
Chẳng bao lâu sau, Hứa Tấn Tây nổi tiếng khắp mạng xã hội.
Đối với một kẻ sĩ diện như hắn…
Đó chẳng khác nào đò/n trí mạng.
Vì vấn đề cá nhân gây tổn hại nghiêm trọng tới hình tượng công ty, giá cổ phiếu lao dốc mạnh.
Hội đồng quản trị trực tiếp cách chức hắn.
Trong chốc lát, hắn mất sạch danh lợi.
Cũng không còn cơ hội quay lại trước mắt công chúng nữa.
Mà hắn…
Cũng không bao giờ xuất hiện trước mặt tôi thêm lần nào nữa.
35
Bàng Tịch Diên luôn có thể làm mọi thứ cho tôi tốt tới mức hoàn hảo.
Hoàn hảo đến nỗi chẳng tìm ra nổi một lỗi nhỏ.
Anh ủng hộ tôi quay lại việc học trước kia, giúp đỡ sự nghiệp của tôi.
Sự thành công trong công việc khiến tôi ngày càng tự tin hơn.
Anh luôn nói tôi quá ưu tú, lại đẹp, tính cách còn tốt đến mức khiến anh không có cảm giác an toàn.
H/ận không thể buộc tôi luôn bên người.
Tôi cảm thấy có lẽ mắt anh có vấn đề thật.
Ngay cả khả năng cảm nhận cũng kỳ lạ vô cùng.
Bị anh lải nhải đến phát phiền, tôi dứt khoát nói:
“Vậy kết hôn đi, được chưa?”
“Được!”
Trước một giây cục dân chính đóng cửa, hai chúng tôi cuối cùng cũng lấy được giấy đăng ký kết hôn.
Bàng Tịch Diên cười vừa ngốc vừa hạnh phúc.
Làm tôi cũng không nhịn được bật cười theo.
Ánh hoàng hôn ngày hôm ấy…
Đẹp hơn bất cứ ngày nào trước kia.
Cho tới rất lâu sau khi kết hôn, tôi mới vô tình tìm thấy một tấm ảnh cũ được anh kẹp trong quyển sách luôn đặt ở đầu giường.
Trong ảnh, anh ôm một cậu bé nhỏ tuổi hơn, cười dịu dàng chân thành.
Mặt sau bức ảnh có một hàng chữ non nớt.
“Tiểu Dư phải mãi mãi ở bên anh Diên Diên.”
Thì ra…
Tất cả những cuộc gặp gỡ tưởng như tình cờ ấy…
Đều là kế hoạch anh đã âm thầm chuẩn bị từ rất lâu.
—— Hoàn chính văn ——
NGOẠI TRUYỆN: GÓC NHÌN CỦA BÀNG TỊCH DIÊN
Ngày xưa có một cậu bé…
Từ nhỏ đã bị người ta m/ắng là đồ con hoang không cha, là giống thấp hèn do tiểu tam sinh ra.
Không ai thích cậu.
Bao gồm cả người mẹ sống nương tựa vào cậu.
Mà thật không may…
Tôi chính là thằng nhóc xui xẻo đó.
Cho đến khi tôi gặp được một đứa trẻ rất dũng cảm.
Em ấy tên Dư Cảnh.
Nhỏ hơn tôi bốn tuổi.
Em luôn cười ngọt ngào nói:
“Em thích anh trai.”
Giống như một mặt trời nhỏ…
Xua tan toàn bộ bóng tối trong cuộc đời tôi.
Tôi từng nghĩ em là đứa trẻ lớn lên trong gia đình hạnh phúc.
Không ngờ…
Em cũng bất hạnh giống tôi.
Đáng sợ hơn cả việc không được yêu thương…
Là sự chèn ép và mắ/ng ch/ửi không có điểm dừng.
Em luôn nói:
“Tại sao em chỉ là một beta bình thường không được cha mẹ yêu thích?”
Họ luôn gh/ét bỏ em.
Nhìn em bằng ánh mắt đầy thành kiến.
Nhưng thật ra em đâu hề bình thường.
Em là một đứa trẻ rất tuyệt.
Là mặt trời nhỏ của mọi người.
Anh cũng thích em.
Anh từng rất muốn cùng em trưởng thành.
Nhưng tình bạn ấy…
Chỉ kéo dài ngắn ngủi đúng một năm.
Sau đó tôi bị đón về nhà họ Bàng.
Khi tôi quay lại tìm em…
Em đã chuyển đi từ lâu, không còn tung tích.
Về sau thời gian trôi qua quá nhanh.
Tôi không ngừng cố gắng leo lên cao.
Công việc chiếm trọn cuộc sống của tôi.
Nhưng tôi vẫn luôn nhớ tới khoảng thời gian ở cạnh em.
Có lẽ số phận thích trêu người.
Lúc tôi tìm được em lần nữa…
Bên cạnh em đã có người khác.
Để có thể nhìn em thêm vài lần…
Tôi lén m/ua căn nhà đối diện nhà em.
Tôi giống như đang tự hành hạ bản thân, ngày ngày nhìn hai người ân ái.
Như con chuột sống trong cống ngầm lặng lẽ dõi theo ánh sáng của người khác.
Tôi nhìn người đàn ông kia ngày càng về nhà muộn hơn.
Cho tới rất lâu cũng chẳng còn quay về.
Hoa tươi bên cửa sổ dần héo úa.
Nụ cười của em cũng ngày càng ít đi.
Nhìn em được người khác yêu thương, tôi sẽ đ/au lòng.
Nhưng nhìn em không được yêu…
Tôi lại càng đ/au hơn.
Muốn phá vỡ cục diện…
Có lẽ chỉ còn cách tự mình bước vào ván cờ.
Mỗi lần gặp gỡ…
Đều là kế hoạch tôi đã chuẩn bị từ lâu.
Bởi vì…
Tôi và em vốn dĩ chính là trời sinh một cặp.
_END_
Chương 7
12
9
7 - END
Chương 11
Chương 2
Chương 14.
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook