Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tô Hoài An nằm trên sofa, trong tay cầm một bát mận ngâm.
“Tôi chỉ đang thích nghi với cơ thể thật sau mười năm xuyên nhanh.”
“Quá trình phục hồi đã kết thúc từ hai tháng trước.”
“Vậy chắc là di chứng.”
“Không có dữ liệu nào chứng minh nhân viên xuyên nhanh sẽ thèm chua, sợ dầu mỡ và ngủ nhiều sau khi nghỉ hưu.”
Tô Hoài An chậm rãi ngồi dậy.
“Ý cậu là gì?”
Hệ thống không trả lời ngay.
Một luồng sáng xanh nhạt quét qua cơ thể cậu.
Ba mươi giây trôi qua.
Một phút trôi qua.
Ba phút trôi qua.
Hệ thống 017 vẫn không lên tiếng.
Tô Hoài An bắt đầu cảm thấy bất an.
“Cậu ch*t máy rồi à?”
“…”
“017?”
“Xin ký chủ giữ bình tĩnh.”
Tô Hoài An lập tức đặt bát mận xuống.
Mỗi lần hệ thống nói câu này, chắc chắn không có chuyện tốt.
Năm đó trước khi ném cậu vào thế giới mạt thế, nó cũng nói như vậy.
Trước khi thông báo Tạ Vô Trần đã hắc hóa đến chín mươi chín phần trăm, nó cũng dùng đúng giọng điệu ấy.
Lần Lục Đình Chu phát đi/ên, điều động mười hai chiến hạm phong tỏa cả hành tinh chỉ để tìm cậu, hệ thống còn lặp lại câu này hai lần.
Tô Hoài An ngồi thẳng lưng.
“Nói.”
Hệ thống phát ra một tiếng “tít” nhỏ.
“Chúc mừng ký chủ.”
“Ngài đã mang th/ai được tám tuần.”
Căn phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng máy điều hòa.
Tô Hoài An không nhúc nhích.
Năm giây sau, cậu chậm rãi cúi đầu nhìn bụng mình.
Bằng phẳng.
Không có bất cứ dấu hiệu nào cho thấy bên trong đang tồn tại thêm một sinh mạng.
Cuối cùng, Tô Hoài An hỏi bằng giọng hết sức bình tĩnh:
“Cậu vừa nói gì?”
“Ký chủ đã mang th/ai tám tuần.”
“Tôi là nam.”
“Quá trình tái tạo cơ thể của nhân viên xuyên nhanh không chịu giới hạn hoàn toàn bởi giới tính sinh học ban đầu.”
“Tôi chưa từng qu/an h/ệ với ai ở thế giới thật.”
“X/ác nhận.”
“Tôi cũng chưa từng đồng ý giữ lại dữ liệu sinh sản trong quá trình làm nhiệm vụ.”
“X/ác nhận.”
“Vậy đứa bé từ đâu ra?”
Hệ thống 017 lại im lặng.
Tô Hoài An cảm thấy da đầu tê dại.
“Kiểm tra cha đứa bé.”
“Đang tiến hành đối chiếu dữ liệu.”
“Cần bao lâu?”
“Khoảng mười giây.”
Mười giây sau, hệ thống không trả lời.
Một phút sau, nó vẫn im lặng.
Tô Hoài An đ/ập tay xuống bàn.
“Đừng nói với tôi cậu lại ch*t máy.”
“Dữ liệu đang xảy ra xung đột.”
“Xung đột gì?”
“Không thể x/ác định người cha duy nhất.”
Tô Hoài An sững lại.
“Từ ‘duy nhất’ của cậu có ý gì?”
Hệ thống phát ra một chuỗi âm thanh cảnh báo.
“Kết quả đối chiếu mã nguồn sinh mệnh của th/ai nhi đồng thời trùng khớp với ba mục tiêu nhiệm vụ cấp S.”
“Đối tượng thứ nhất: Cố Trầm Uyên, nam chính thế giới mạt thế.”
“Đối tượng thứ hai: Tạ Vô Trần, nam chính thế giới tu chân.”
“Đối tượng thứ ba: Lục Đình Chu, nam chính thế giới tinh tế.”
“Độ tương thích của cả ba đều vượt quá chín mươi chín phần trăm.”
Tô Hoài An nhìn khoảng không trước mặt, rất lâu sau mới hỏi:
“Ý cậu là đứa bé có ba người cha?”
“Xét theo cơ chế sinh học thông thường thì không thể kết luận như vậy. Tuy nhiên, xét theo mã nguồn sinh mệnh, cả ba người đều tham gia vào quá trình hình thành th/ai nhi.”
“Cậu giải thích bằng tiếng người được không?”
Hệ thống 017 im lặng hai giây rồi đổi cách nói:
“Cơ thể và gene nền thuộc về ký chủ. Ba người kia cung cấp ba dấu ấn gồm linh h/ồn, năng lượng và đặc tính sinh mệnh. Th/ai nhi được tạo thành từ bốn phần ấy.”
Tô Hoài An ôm trán.
“Nghe còn đ/áng s/ợ hơn.”
Trong quá trình làm nhiệm vụ, linh h/ồn cậu từng bị thương quá nhiều lần. Để ngăn thần h/ồn tan vỡ, Cục Quản lý đã cho phép hệ thống trích xuất năng lượng của những người có mức ràng buộc cao nhất, tạo thành ba điểm neo bảo vệ.
Theo quy trình, các điểm neo phải được tháo bỏ sau khi ký chủ trở về.
Nhưng lúc cơ thể Tô Hoài An được phục hồi, chương trình xảy ra lỗi. Ba điểm neo không biến mất mà rơi vào trạng thái ngủ đông. Suốt tám tuần sau đó, chúng mới dần hòa vào nền tảng sinh học của cậu và hình thành phôi th/ai.
Vì thế, cuộc kiểm tra ngay khi cậu vừa rời khoang phục hồi không phát hiện được điều gì bất thường.
Tô Hoài An nghe xong, sắc mặt càng lúc càng khó coi.
“Cục Quản lý tự ý lấy năng lượng của người khác, sau đó để lỗi hệ thống biến tôi thành người mang th/ai mà không hề có sự đồng ý của tôi?”
“Xét về trách nhiệm kỹ thuật và pháp lý, đúng vậy.”
“Có thể khiếu nại không?”
“Có.”
“Có thể kiện không?”
“Có.”
“Có thể khiến người phụ trách dự án mất việc không?”
Hệ thống dừng một lát.
“Khả năng rất cao.”
Tô Hoài An hít sâu, cố gắng kiềm chế ý định lập tức quay lại Cục Quản lý đ/ập bàn.
Cậu không gh/ét đứa bé.
Nhưng việc cậu có chấp nhận th/ai kỳ này hay không phải do chính cậu lựa chọn, không thể bị một câu “lỗi kỹ thuật” nhẹ nhàng bỏ qua.
“Đặt lịch cho tôi đến b/ệnh viện. Đồng thời gửi đơn khiếu nại, yêu cầu đóng băng toàn bộ hồ sơ dự án phục hồi.”
“Đã thực hiện.”
Tô Hoài An cúi xuống nhìn bụng mình. Nơi ấy vẫn bằng phẳng, nhưng bây giờ cậu đã biết bên trong có một sinh mạng nhỏ đang tồn tại.
“Đứa bé có khỏe không?”
“Các chỉ số tạm thời ổn định. Tuy nhiên, vì mang ba loại năng lượng khác nhau, nguy cơ biến chứng cao gấp ba lần th/ai kỳ thông thường.”
“Đừng nói ‘xin giữ bình tĩnh’.”
Hệ thống 017 lập tức nuốt câu đang định nói trở về.
Tô Hoài An đặt tay lên bụng. Cảm giác trong lòng rất phức tạp: tức gi/ận, hoang mang, sợ hãi, nhưng sâu dưới những cảm xúc ấy còn có một chút mềm mại cậu chưa muốn gọi tên.
“Trước khi có kết luận y tế, không ai được thay tôi quyết định.”
“Đã ghi nhận.”
“Còn nữa.”
“Vâng?”
Chương 9
Chương 13
Chương 10
Chương 16
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook