Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Tôi là người coi trọng 'giá trị'. Các vị nếu không muốn c.h.ế.t thì hãy phục tùng tôi, làm nô lệ cho tôi, dùng vật tư và lòng trung thành của các vị để đổi lấy tiền."
"Lâm tổng! Lâm tổng c/ứu mạng!" Triệu Lỗi - gã đầu trọc sở hữu s.ú.n.g laser là kẻ đầu tiên xông tới: "Ngài chuyển cho tôi ít tiền đi, cứ như trước đây, tôi sẽ bảo vệ an toàn cho Ngài."
Lâm Trí Viễn nhìn gã đầy ẩn ý: "Lòng trung thành của anh cũng đáng chút tiền đấy."
Hắn giơ tay chuyển cho Triệu Lỗi 2000 tệ: "Lượng oxy tiêu thụ của anh lớn hơn người khác, nhưng 2000 tệ này đủ cho anh dùng hơn nửa ngày rồi. Đợi đến khi số dư chỉ còn 100 tệ, tôi sẽ chuyển tiếp cho anh."
Hắn muốn kh/ống ch/ế Triệu Lỗi, nên tiền phải được nhỏ giọt từng chút một.
Cảnh tượng này giống như mở ra một công tắc nào đó. Ngay sau đó, bác sĩ Phù bước lên, không giấu nổi vẻ cấp thiết: "Ông Lâm, kỹ năng y tế và túi t.h.u.ố.c của tôi chắc chắn không thể thiếu trong các vòng sau. Tôi hy vọng dùng năng lực chuyên môn và vật tư y tế của mình để đổi lấy tiền của ông."
Lâm Trí Viễn cười: "Bác sĩ Phù là người thông minh. Từ hôm nay trở đi, cô chỉ có thể nghe lệnh tôi, tôi bảo cô làm gì cô phải làm nấy, tôi sẽ chuyển tiền cho cô mỗi nửa ngày một lần."
Bác sĩ Phù buộc phải đồng ý. Những người chơi không có tiền lần lượt đầu quân cho Lâm Trí Viễn. Hắn đưa ra những điều kiện khắc nghiệt, vét sạch toàn bộ đạo cụ của họ.
"Từ giờ trở đi, tôi chính là Vua của đoàn tàu này. Tất cả các người phải làm việc cho tôi, bảo vệ an toàn cho tôi, nếu không, các người sẽ không có tiền." Lâm Trí Viễn đang thực hiện một cuộc tái phân bổ tài nguyên và tái cấu trúc quyền lực tàn khốc trên đoàn tàu mạt thế này. Hắn nhìn sang tôi: "Văn Doanh, còn cô thì sao?"
Tôi nắm lấy tay bác Vương, giả vờ giả vịt nói: "Tôi và bác Vương đều có thể đầu quân cho anh."
Hắn cười rồi lắc đầu: "Cô thì được, nhưng bà già lao công này thì không. Tôi không lãng phí một xu nào vào những kẻ vô giá trị."
Bác Vương lộ vẻ thất vọng, bà nắm lấy tay áo tôi nói: "Con gái, hay là con cứ đi đi."
"Hôm qua anh đã hứa với tôi là sẽ chia sẻ vật tư mà." Tôi vặn hỏi Lâm Trí Viễn.
Hắn như vừa nghe thấy chuyện nực cười nhất thế gian: "Cô bé à, hôm qua tôi hứa chia sẻ không có nghĩa là hôm nay cũng thế. Ở đây, uy tín chẳng đáng một xu, chỉ có quyền lực mới là tất cả."
Dừng lại một chút, hắn lộ ra vẻ mặt âm hiểm, hạ thấp giọng: "Hơn nữa, kẻ c/ắt dây điện hôm qua chính là cô. Tôi còn chưa tính sổ vụ đó với cô đâu!"
Tôi nhún vai với hắn: "Vậy thì không thương lượng được rồi."
Tôi dắt bác Vương bước ra khỏi khoang hạng nhất, tìm một vị trí ở khoang hạng nhất tiêu chuẩn ngồi xuống. Bác Vương tủi thân rơi nước mắt: "Cái thân già như bác là tầng lớp thấp nhất xã hội, chỉ biết làm việc chân tay bẩn thỉu, chẳng có tích sự gì. Con gái, đều tại bác làm hại con. Con có thể đi theo Lâm tổng để sống tiếp mà..."
"Sao bác lại không có ích được! Nếu bác không chủ động đưa túi rác ra, người trong toa đã c.h.ế.t hơn nửa rồi. Khi tất cả mọi người đòi đuổi con đi, chỉ có bác đứng ra bảo vệ con." Tôi nhẹ nhàng nắm tay bà: "Phẩm chất của bác sáng như vàng vậy, còn loại tinh anh xã hội có tiền có thế như Lâm Trí Viễn, linh h/ồn của hắn bẩn thỉu lắm, hắn chẳng bằng một đầu ngón chân của bác đâu."
"Nhưng mà, vì một bà già như bác mà con đ.á.n.h đổi mạng sống thì không đáng."
"Ai bảo là sẽ mất mạng chứ? Đạo cụ của con là không khí vô hạn mà! Con hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi việc thu phí không khí. Còn bác trốn trong bong bóng không khí của con, cũng có thể hít thở miễn phí."
"Hóa ra là vậy!" Bác Vương bấy giờ mới nín khóc cười tươi trở lại.
Vả lại, tôi cố tình che giấu đạo cụ, ngay từ đầu đã nói dối Lâm Trí Viễn, không để hắn biết giá trị thật sự của nó.
Cửa tự động mở ra, Điền Điềm từ phía khoang hạng nhất đi tới.
"Văn Doanh, tôi muốn gia nhập liên minh của chị." Cô bé bình tĩnh nói.
"Sao cô không tìm Lâm Trí Viễn?" Tôi hơi tò mò, "Bên hắn cái gì cũng có, còn tôi ngoài không khí ra thì chẳng có gì."
"Lâm Trí Viễn chẳng phải hạng tốt lành gì. Giao mạng vào tay hắn, vạn nhất hắn thấy tôi hết giá trị sử dụng thì sẽ lấy mạng tôi bất cứ lúc nào." Điền Điềm tuy nhỏ tuổi nhưng nhìn đời rất thấu triệt, "Chị và bác Vương thì khác. Tôi thà gia nhập với các người."
"Tất nhiên tôi không gia nhập không công." Cô bé lắc lắc vòng tay, "Tôi đã ki/ếm được một ít vật tư ở khoang hạng nhất, đảm bảo nước và thức ăn cho những ngày sau."
Cô bé lại bí mật hạ giọng: "Hơn nữa tôi không hề nói cho Lâm Trí Viễn biết đạo cụ của chị là gì. Một khi hắn biết chị có không khí vô hạn, chắc chắn hắn sẽ tìm cách kh/ống ch/ế chị."
"Girls help girls (phụ nữ giúp đỡ nhau)." Tôi và Điền Điềm đ/ập tay, "Chốt đơn!"
15.
Một tiếng sau, không khí bắt đầu thu phí, số dư trên vòng tay mỗi người bắt đầu nhảy số liên tục. Tôi khởi động màng bọc không khí, Điền Điềm và bác Vương trốn trong đó. Đúng như tôi dự đoán, vòng tay của cả ba chúng tôi đều không bị tính phí.
Loa phát thanh của trưởng tàu lại vang lên: "Xem ra mọi người đã thích nghi với nhịp thở mới rồi nhỉ? Để tăng thêm tính thú vị cho trò chơi, giờ đây chúng tôi ra mắt hoạt động có giới hạn thời gian - Vòng Quay T.ử Thần. Mời tất cả người chơi tập trung tại toa nhà hàng."
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
10 - END
Bình luận
Bình luận Facebook