Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lời nhắc nhở của tôi chẳng ngăn cản được con chó đi/ên này.
Ngược lại, nó còn nhắc hắn khóa trái cửa phòng b/ệnh.
Sau đó hắn càng không kiêng nể gì mà ăn sạch tôi từ đầu đến chân.
Tôi bị hắn ăn sạch sành sanh rồi ấn ch/ặt trong lòng.
Nằm trên chiếc giường b/ệnh vốn dĩ là dành cho hắn.
Tên khốn đó hôn nhẹ lên dái tai tôi từ phía sau, giọng khàn đặc hỏi tôi:
“Lát nữa có cần gọi y tá vào xem...”
“Xem cái c/on m/ẹ cậu, tôi còn mặt mũi nào nữa không!”
Nếu để y tá nhìn thấy, chẳng cần đợi đến tám mươi tuổi, ngay bây giờ tôi có thể tự đào đất ch/ôn mình rồi.
“Xin lỗi...”
Sau khi đã thỏa mãn cơn đi/ên, Tống Dữ cuối cùng cũng trở về làm con cún ngốc dịu dàng ngày nào.
“Lần sau tôi sẽ nhẹ nhàng hơn.”
“Cậu còn muốn có lần sau à? Không có! Tuyệt đối không thể có lần sau!”
Y tá vừa bước vào, tôi liền chỉ thẳng vào Tống Dữ: “Tôi tố cáo, hắn không tuân thủ y lệnh, vận động mạnh.”
Y tá nhìn vết thương đang rỉ m/áu dưới lớp băng gạc của Tống Dữ, liền m/ắng hắn xối xả.
Tôi đứng bên cạnh nhìn Tống Dữ chịu trận, cuối cùng cũng thấy hả dạ.
Nhưng không ngờ vết thương của hắn lành nhanh đến vậy.
Khi Tống Dữ nói muốn xuất viện về nhà tôi, sống lưng tôi bỗng lạnh toát.
Vừa vào phòng, tôi đã bị hắn đặt lên giường.
Thứ được đặt theo cùng còn có những bộ... đồng phục không thể nhìn nổi kia.
Rốt cuộc hắn lấy ra từ vali của tôi từ bao giờ vậy?!
Giọng nói trầm lạnh chứa đầy sự không thể chối từ: “Mặc vào.”
Tim tôi thắt lại: “Cái đó, mấy bộ này size nhỏ quá, hay là đợi em đổi size phù hợp rồi mặc nhé?”
Tống Dữ nhấc một mảnh vải lên, ánh mắt tối sầm lại: “Anh thấy không nhỏ.”
Hắn ghé sát tai tôi, hơi thở dần nặng nề.
“Anh thích em bị thắt ch/ặt lại hơn.”
Toàn thân tôi run lên như bị điện gi/ật.
Hắn chính là muốn trả th/ù tôi vì chuyện bị m/ắng ở b/ệnh viện.
Nếu hắn thấy tôi bị những mảnh vải này siết ch/ặt, chắc chắn hắn sẽ phát đi/ên mất!
Không được, cứ thế này tôi sẽ ch*t thảm mất.
“Tống Dữ, căn bản là anh không hề thích em, từ đầu đến cuối anh chẳng hề tỏ tình với em, lại còn hở tí là phát tiết thú tính.”
“Trước đây khi anh thích cô bạn thanh mai trúc mã kia, rõ ràng luôn rất dịu dàng, với em thì lại rất t/àn b/ạo.”
Tôi cố nặn ra vài giọt nước mắt.
“Hu hu hu, nghĩ lại thì anh quả nhiên không phải thực sự thích em.”
Tống Dữ cuối cùng cũng bị tôi nói cho ngẩn người.
Hắn cúi người ôm ch/ặt tôi vào lòng.
“Nghĩ linh tinh gì thế, trước đây đó không gọi là thích, chỉ là ảo giác sinh ra từ thói quen thôi.”
Hắn hôn nhẹ lên đỉnh đầu tôi: “Cho đến khi gặp em, anh mới biết thế nào là thích thực sự.”
“Là gì vậy?” Tôi ngẩng đầu nhìn hắn.
“Là sợ hãi, là h/oảng s/ợ, là lý trí mất kiểm soát, là sự thôi thúc muốn đến gần dù biết rõ là không thể.”
Hắn tựa trán vào trán tôi.
“Kỳ Dã, anh thích em, thích đến mức sắp phát đi/ên rồi...”
Trái tim đ/ập mạnh vào lồng ngựk.
Tôi, tôi chỉ muốn chuyển chủ đề thôi mà.
Sao lại thành ra thế này?
Nhịp tim vẫn chưa kịp bình ổn.
Giây tiếp theo, Tống Dữ lại nhấc đống vải kia lên.
“Được rồi bảo bối, em tự mặc... hay để anh giúp em đây?”
11
11
Chương 13
Chương 09
Chương 17
Chương 7
Chương 12
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook