Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
17
Lúc tỉnh dậy vào trưa hôm sau, phần da mềm sau gáy tôi đã bị cắn đến thê thảm, còn hung thủ thì đang ngồi trên chiếc ghế nhỏ bên giường, rõ ràng là chột dạ đến mức không dám ở lâu trên giường.
Tôi cố gắng tập trung ánh mắt nhìn anh, còn Lục Duật thì có chút không dám nhìn thẳng tôi.
“Có chỗ nào khó chịu không?”
“Hơi mệt, nhưng rất thoải mái.”
Tôi nhích cơ thể mềm nhũn chui vào lòng anh, cười hì hì nhìn anh.
“Lục Duật.”
Tôi cọ cọ vào hõm cổ anh, lẩm bẩm:
“Có phải mùa đông tới rồi không?”
“Ừm, mùa đông tới rồi.”
Anh không còn chột dạ như trước nữa, chậm rãi ôm ch/ặt tôi.
“Thật ra ở sâu nhất trong tủ giày có đôi dép mèo của anh, nhưng lúc đó anh biểu hiện không tốt nên tôi không cho mang.”
“Tôi biết mà.”
Anh ôm tôi đứng dậy, bước chân rất vững vàng đi về phía huyền quan, đặt tôi lên chiếc ghế nhỏ bên cạnh.
“Giấu ở vị trí dễ thấy như vậy, đương nhiên liếc mắt là nhìn thấy rồi.”
Lục Duật cởi đôi dép giảm giá hấp hối kia ra, thay bằng đôi dép mèo tình nhân cùng kiểu với tôi.
“Vậy sao anh không lấy ra mang?”
Tôi chống cằm nhìn anh như trẻ con đang thưởng thức đôi dép mới của mình.
“Vợ còn đang gi/ận, tôi không dám mang.”
Anh ngồi xổm xuống, nâng mặt tôi hôn thật mạnh mấy cái, sau đó dính dính hồ hồ ôm tôi vào lòng. Giọng điệu có chút đắc ý của kẻ thắng cuộc, nhưng tôi lại không thấy gh/ét, ngược lại còn rất ngoan ngoãn tựa sát thêm vào lòng anh.
Mùi cam và mùi chocolate đen hòa vào nhau.
Giống như mùi vị của hạnh phúc.
18
Sau Tết, tiệm bánh ngọt của tôi và hai chú mèo nhỏ cùng trở thành quà năm mới xuất hiện bên cạnh tôi.
Tiệm bánh mang tên “Cá Vược Nhỏ Ngôi Sao”.
Lúc quyết định cái tên này, Lục Duật còn rất trẻ con nhắn tin cho em trai mình.
“Là tên chị dâu em đặt, nói gì cũng không đổi.”
Lục Phong: 666.
Hai con mèo, một con tên Cam, một con tên Black Chocolate.
Sau này còn trở thành ảnh đại diện của tôi và Lục Duật.
Chỉ là anh cố chấp bắt tôi dùng hình Black Chocolate, còn anh dùng hình Cam.
Lại còn nghiêm túc nói rằng vợ chồng đều như vậy.
Tôi dẫn anh tới trước m/ộ ba mình.
Anh cực kỳ nghiêm túc cúng bái, còn đứng trước m/ộ ba nói rất nhiều lời hứa.
Lúc nhìn ảnh tôi hồi nhỏ ba để lại, anh còn khoa trương đến mức rơi nước mắt.
Tôi đáng yêu như vậy, thật không hiểu anh khóc cái gì nữa.
Đĩa trái cây trong nhà lúc nào cũng có cam, trong ngăn kéo đầu giường luôn đặt hai thanh chocolate. Phòng ngủ của anh cũng hoàn toàn bị bỏ không, chiếc gối thì cố chấp dính trên giường tôi, dù bị tôi ném đi thì giây sau cũng quay trở lại vị trí cũ.
Lúc ngủ đến mơ màng, hoặc khi bị anh làm cho mệt rã rời, tôi thường lơ mơ hỏi anh vài câu.
“Nếu lúc đó anh không gặp tôi thì sao? Anh vẫn sẽ thích tôi chứ?”
“Nếu anh phát hiện người khác cũng có thể chấp nhận pheromone của anh thì sao?”
“Tôi là duy nhất sao?”
Mỗi lần như vậy, Lục Duật đều sẽ dịu dàng hôn tôi, từ mắt đến môi, chỗ nào cũng không bỏ sót. Sau đó nhẹ giọng dỗ dành tôi, giống như tôi là cả thế giới của anh, vì tôi mà chuyện gì anh cũng có thể làm.
“Không có nếu như.”
“Tôi thích Tiểu Hàn nhất.”
“Chúng ta nhất định sẽ gặp nhau, nhất định sẽ luôn ở bên nhau.”
“Em cũng nghĩ như vậy đúng không?”
Tôi bị anh dỗ đến vui vẻ, cũng chủ động thưởng cho anh một nụ hôn.
“Ừm, tôi cũng thích anh nhất.”
“Vậy soda cam thì sao? Anh cũng thích soda cam nhất à?”
Tôi ngốc nghếch cười nhìn anh, còn nhớ chuyện lúc trước anh tưởng tôi bỏ th/uốc vào soda, định tương kế tựu kế.
“Thích nhất.”
Anh bật cười trầm thấp, sau đó tôi cũng không nhịn được nữa, hai người ôm nhau cười một tràng.
Thích nhất.
Dù anh cũng từng khiến tôi buồn.
Nhưng lúc chưa quen tôi anh đã giúp tôi một chuyện lớn, sau đó cũng luôn đối xử với tôi rất tốt.
Ba từng nói với tôi rằng, thích một người có lẽ là có thể tha thứ cho vài lỗi nhỏ của đối phương. Chỉ cần bé con nhà mình vui vẻ, người đó thật lòng yêu con, vậy là đủ rồi.
Cho nên tôi rộng lượng tha thứ cho Lục Duật, thật lòng yêu anh.
“Thích nhất.”
Tôi lặp lại.
Thích anh nhất.
_END_
9
Chương 9
Chương 23
Chương 9
Chương 13
Chương 13
Chương 12
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook