Trùng Sinh Lão Công Yêu Tôi Lần Nữa

Trùng Sinh Lão Công Yêu Tôi Lần Nữa

5

17/01/2026 18:47

【Chồng ơi, hôm nay sao chưa về?】

Rất nhanh nhận được hồi đáp:

【Hôm nay anh tăng ca, sẽ về muộn】

Tôi nhắn lại:

【Ồ, vậy à.】

【Em đợi anh về cùng ăn cơm.】

Đợi một lúc, không thấy anh trả lời.

Nhưng hai mươi phút sau, Phó Nghiễn Thâm đã về.

Tôi nhìn đồng hồ, đúng bằng thời gian từ công ty anh về đến nhà.

Vậy là vừa nhận tin nhắn đã vội vàng quay về sao?

Tôi bước lên trước, nhanh tay cởi áo khoác của anh, treo gọn.

Sau đó tự nhiên nắm lấy tay anh kéo về phía phòng ăn, nói:

“Đồ ăn hơi ng/uội rồi, chúng ta hâm lại nhé.”

“Sau này không cần đợi anh.

Em cứ ăn trước.”

Anh nói vậy, nhưng vẫn để tôi kéo đi.

“Em chỉ muốn ăn cùng anh thôi.” Tôi quay đầu nhìn anh:

“Không thì chẳng nuốt nổi.”

“……”

Phó Nghiễn Thâm tránh ánh mắt tôi, cúi đầu khẽ nói:

“Vậy sau này anh sẽ về nhà đúng giờ.

Có việc cũng sẽ báo cho em trước.”

“Vâng.”

9

Buổi tối, nằm trên giường.

Tôi lại giở trò cũ, dịch sang phía anh, tìm cách chui vào lòng anh.

Mấy ngày nay, Phó Nghiễn Thâm rõ ràng đã quen với điều đó.

Bất đắc dĩ nâng tay lên, để tôi dễ dàng hơn.

Từ ngày cưới, tôi nói lạnh và anh ôm tôi cả đêm, hôm sau vốn định giữ khoảng cách.

Nhưng tôi lấy lý do: “Em ngủ phải ôm cái gì đó mới ngủ được, không thì không yên.” để từ chối.

Khi ấy Phó Nghiễn Thâm nghi ngờ:

“Em còn có thói quen này sao?”

“Đúng vậy,” tôi mặt không đổi sắc:

“Em sợ bóng tối.”

“……”

Vài giây sau, tôi nghe giọng anh trầm xuống:

“Trước đây, em cũng ôm người khác ngủ sao?”

Kiếp trước, sau khi kết hôn hai năm, cùng giường với anh thì đúng là vậy.

Nhưng kiếp này thì—

“Không có đâu.”

Tôi chớp mắt vô tội:

“Trước kia chưa có chồng, chỉ có thể ôm gấu bông thôi.”

“……”

Anh không nói thêm, chỉ để gương mặt lạnh lùng dịu đi đôi chút.

Từ hôm đó, anh ngầm cho phép tôi mỗi đêm đều chui vào lòng.

Đang nghĩ ngợi, thì nghe giọng trong trẻo của anh vang lên từ trên đầu:

“Em còn nhớ trước khi cưới, em chủ động cùng anh ‘ước pháp ba chương’ không?”

Tôi lập tức cãi chày cãi cối:

“Không có đâu. Cái gì chứ? Em x/é bỏ lâu rồi.

Pháp nào có thể vượt quốc pháp? Chúng ta kết hôn rồi, cùng giường cùng gối là lẽ đương nhiên.”

Phó Nghiễn Thâm khẽ rũ mắt:

“…Em đã thay đổi.”

Trong lòng tôi khẽ động, vì hạnh phúc của chúng tôi, tôi cũng liều mặt dày.

“Thật ra em rất thích anh, anh vừa đẹp trai vừa nhiều tiền.”

Tôi đưa tay véo nhẹ má anh:

“Trước kia cứ đối nghịch với anh, là để thu hút sự chú ý thôi.

Anh có nghe qua thành ngữ ‘dục cầm cố tung’ chưa?”

Hai người nhìn nhau.

Đột nhiên Phó Nghiễn Thâm bật dậy, đ/è tôi xuống dưới.

“Lần này cũng là lừa anh sao?” Giọng anh khàn khàn:

“Nếu đúng, thì em tốt nhất hãy lừa anh cả đời.”

Nhìn gương mặt gần trong gang tấc, tôi đưa tay ôm cổ anh, kéo xuống.

Hôn lên môi anh.

Phó Nghiễn Thâm sững lại hai giây.

Rất nhanh, một tay chống giường, một tay ôm sau đầu tôi, hung hăng hôn đáp lại.

Khác với nụ hôn ngắn ngủi trong lễ cưới.

Người đàn ông tiến sâu, mạnh mẽ chiếm đoạt từng hơi thở trong khoang miệng tôi.

Nóng bỏng, cuồ/ng nhiệt, không thể kháng cự.

Bàn tay tôi đặt trên ng/ực anh cảm nhận được nhịp tim dồn dập.

Tôi nhắm mắt, hết sức đáp lại.

Hai người quên mình hôn rất lâu.

Đến khi kết thúc, tôi còn chưa kịp phản ứng.

Thì thấy Phó Nghiễn Thâm nhanh chóng rời ra, tắt đèn, nằm xuống, kéo tôi vào lòng.

Động tác liền mạch.

Trong bóng tối, tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh.

Nhưng vẫn cảm nhận được nhịp tim dồn dập chưa kịp bình ổn.

10

Từ ngày hôm đó, Phó Nghiễn Thâm đã hoàn toàn “miễn dịch” với những hành động ôm hôn của tôi, thích nghi rất tốt.

Thậm chí còn chủ động vài lần.

Buổi sáng thì hôn chào ngày mới, lúc về nhà thì ôm tôi chẳng hạn.

À, thật ra nụ hôn buổi sáng là do tôi “bắt quả tang”.

Sáng sớm tỉnh dậy, nghe thấy tiếng động khẽ của anh, tôi không mở mắt.

Một lát sau, cảm giác có người tiến lại gần.

Hơi ấm rơi trên mặt.

Là Phó Nghiễn Thâm khẽ hôn tôi một cái.

Tôi mở mắt, quả nhiên bắt gặp trong mắt anh sự hoảng hốt rõ ràng.

Nhưng rất nhanh anh bình tĩnh lại, thản nhiên nói:

“Chào buổi sáng.”

“Chào buổi sáng.”

Tôi cười, đưa tay kéo anh lại, hôn lên môi anh một cái vang dội.

Rồi nhìn anh tai đỏ bừng mà ra khỏi cửa.

Một hôm, trên bàn ăn, tôi dùng nĩa gõ nhẹ vào bát sứ.

Thu hút sự chú ý của anh, tôi ngậm nĩa, u oán hỏi:

Danh sách chương

3 chương
5
17/01/2026 18:47
0
4
17/01/2026 18:47
0
3
17/01/2026 18:47
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu