Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
1
Người thân giới thiệu cho tôi một công việc, nội dung là giúp một Alpha cô đ/ộc không nơi nương tựa sinh con nối dõi.
Nghe nói vị Alpha kia tuổi đã cao, lại b/ệnh tật triền miên, nằm liệt trên giường. Nguyện vọng duy nhất của ông ta chính là có một đứa con để kế thừa gia sản.
Tôi chẳng cần suy nghĩ đã đồng ý ngay, cầm theo bản báo cáo giả rồi chạy suốt đêm tới đó.
Nhưng trên thực tế, tôi là một Beta.
Khác biệt rõ ràng nhất giữa Beta và Omega chính là Omega có khả năng sinh con, còn tôi thì dù có bị hànhz hạz đến ch*t cũng chẳng thể nào sinh nổi một đứa.
Mặc dù vậy, tôi vẫn làm giả báo cáo rồi chạy tới.
Dù sao thì, ai lại có thể chê tiền chứ?
Huống hồ đối phương còn là một ông già chẳng biết còn "dùng được" hay không.
Tính đi tính lại, chẳng phải đây là tiền từ trên trời rơi xuống sao?
Địa chỉ được gửi tới là một khu biệt thự.
Quản gia dẫn thẳng tôi lên tầng ba.
Suốt dọc đường, tôi không ngừng cảm thán trước cách bài trí xa hoa của hành lang.
Lần trước tôi được sống trong một căn nhà như thế này đã là chuyện của hơn mười năm trước rồi. Xem ra vị kim chủ mà cậu tôi giới thiệu giàu có hơn tôi tưởng rất nhiều.
Trong lúc tôi còn đang trầm trồ, quản gia đã mở cửa phòng sách.
"Tiên sinh."
Người đàn ông đặt tập tài liệu trong tay xuống. Một gương mặt với đường nét tuấn tú đến mức quá đáng ngẩng lên nhìn tôi.
"Tô Mẫn, phải không?"
Ánh mắt tôi lướt qua gương mặt trẻ trung ấy, sau đó lần lượt dừng lại ở bờ vai rộng, cánh tay rắn chắc, những ngón tay thon dài rõ khớp, rồi cuối cùng lại trở về gương mặt kia.
Không phải người ta nói kim chủ là một ông già đã đặt một chân vào qu/an t/ài sao???
Không phải nói đến đứng dậy khỏi giường cũng khó khăn sao???
Không phải nói chỉ còn thoi thóp nửa hơi thở sao???
Tôi đứng ch*t trân tại chỗ hồi lâu mới dè dặt lên tiếng:
"Giản... tiên sinh?"
Anh gật đầu.
"Phải."
Tôi: "..."
2
Giản Ly không để ý đến sắc mặt của tôi, chỉ hỏi:
"Cậu có ấn tượng gì về tôi không?"
Tôi thấp thỏm lục lại toàn bộ ký ức trong đầu.
Trước đây lúc nhặt rác hình như tôi chưa từng gặp người nào đẹp trai như vậy.
Lúc rửa bát cũng không.
Lúc giao đồ ăn cũng không...
Tìm ki/ếm một hồi vẫn không có kết quả, tôi thành thật lắc đầu.
"Chưa từng gặp."
Giản Ly cụp mắt xuống, khẽ đáp một tiếng.
Không hiểu vì sao, ngay khoảnh khắc nghe câu trả lời của tôi, tôi luôn cảm thấy tâm trạng anh ta lập tức sa sút.
Nhưng lúc này tôi chẳng còn tâm trí đâu mà suy nghĩ về chuyện đó, bèn lên tiếng hỏi Giản Ly xem tôi có thể ra ngoài gọi điện thoại được không.
Vừa bước ra khỏi cửa, tôi lập tức trốn vào một góc kín đáo rồi gọi cho cậu mình.
"Cậu! Rốt cuộc chuyện này là thế nào vậy?!"
"Thằng cha này mà cũng gọi là già yếu b/ệnh tật à?"
"Không những trẻ tuổi! Nhìn còn khỏe hơn cả cháu nữa đấy!"
Cậu tôi ngập ngừng một lúc.
"Chuyện này... cậu cũng không biết nữa. Trước đó người liên hệ với cậu đúng là một ông già mà."
"Hình như cậu thật sự quên không hỏi tuổi..."
Quan trọng nhất là ban đầu tôi nghĩ đối phương đã lớn tuổi, đến lúc thực hiện hợp đồng, tôi chỉ cần giở chút mánh khóe, qua loa cho xong chuyện là được.
Nhưng với tình hình hiện tại, muốn qua mặt anh ta căn bản là chuyện không thể.
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 11
Chương 6
Chương 11
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook