Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
01
Năm 19 tuổi, vì đi làm thêm đến muộn, tôi đành thuê một căn phòng trọ cũ kỹ, lụp xụp ở ngoại ô.
Nhà xập xệ thật, nhưng tôi chẳng còn lựa chọn nào khác.
Tôi sinh ra trong một gia đình đơn thân.
Năm tôi 14 tuổi, bố tôi c/ờ b/ạc thua sạch bách tiền tiết kiệm trong nhà, rồi lao vào rư/ợu xè, b/ạo l/ực gia đình.
Tôi hay bắt gặp mẹ lén trốn vào một góc khóc thầm.
Tôi bảo mẹ hãy ly hôn đi, mặc kệ tôi, đừng bận tâm làm gì.
Ánh mắt mẹ nhìn tôi khi ấy phức tạp lắm, chứa đựng những cảm xúc mà tôi chẳng thể nào hiểu nổi. Nhưng tôi chỉ muốn mẹ được sống tốt thôi.
Cuộc sống ngột ngạt ấy kéo dài thêm vài tuần thì mẹ lén bỏ đi. Mẹ không nói với tôi câu nào, nhưng mẹ đâu biết đêm đó tôi vẫn chưa ngủ.
Cuộc sống chẳng dễ dàng gì, thế nên tôi đăng ký học một trường đại học thật xa, c/ắt đ/ứt hoàn toàn liên lạc với ông ta.
Tự mình ki/ếm tiền đóng học phí khiến ngày nào tôi cũng mệt bơ phờ như một chú chó.
Thế nhưng tôi chưa từng hối h/ận vì đêm đó đã không gọi mẹ lại để bảo mẹ đưa tôi đi cùng.
Trước hết mẹ phải là chính mình đã, rồi mới là mẹ của tôi.
02
Ngày tháng cứ lặng lẽ trôi qua, lịch trình sinh hoạt lặp đi lặp lại cố định khiến tôi cảm thấy mình chẳng khác nào một nhân vật NPC.
Cho đến ngày tôi nhặt được Cố Tranh trước cửa tiệm tạp hóa gần nhà.
Bác chủ tiệm đang tóm lấy cậu ch/ửi m/ắng điều gì đó. Cả người cậu dơ hầy, tay cầm một chiếc bánh mì, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đong đầy sự bướng bỉnh và uất quất.
Lẽ ra tôi nên đi thẳng về nhà. Khu này an ninh kém, hạ tầng lạc hậu, ngày nào mà chẳng xảy ra mấy chuyện thế này. Trẻ con tr/ộm cắp vặt, du côn gào thét ngoài đường...
Thế nhưng tôi vẫn bước lại gần, trả tiền bánh mì rồi dắt cậu về nhà.
Cậu bảo cậu tên Cố Tranh, năm nay 14 tuổi.
Tôi hỏi bố mẹ cậu đâu, cậu không đáp lời, chỉ ngơ ngác giọt ngắn giọt dài lặng lẽ khóc.
Tôi châm một điếu th/uốc, qua làn khói mờ ảo, tôi như nhìn thấy chính bản thân mình ngày thơ bé.
03
Túng thiếu đủ đường, trong khi Cố Tranh nhìn qua chẳng giống đứa trẻ nhà nghèo chút nào. Ngược lại, cậu cực kỳ có giáo dưỡng và biết rất nhiều thứ.
Tôi không dám nuôi một đứa trẻ như vậy, cậu sống cùng tôi sẽ chịu khổ mất.
Tôi đi khắp nơi hỏi xem có ai nhận nuôi không, nhưng kết quả nhận lại chẳng như ý.
Không phải người ta không đàng hoàng khiến tôi không yên tâm giao cậu, thì cũng là nghèo rớt mùng tơi giống hệt như tôi.
Tôi sầu đến mức ngồi trên ghế sô pha rít th/uốc liên tục.
"Anh ơi, sao anh chưa ngủ?"
Cố Tranh mơ màng đi tới, vươn tay ôm lấy cổ tôi, rúc vào lòng tôi nũng nịu: "Đừng bỏ rơi em."
Tôi dập tắt điếu th/uốc, bế cậu quay về phòng ngủ.
04
Cố Tranh rốt cuộc vẫn ở lại nhà tôi, tôi chỉ còn cách liều mạng ki/ếm tiền hơn nữa.
Tôi xin chị chủ tiệm vài bộ quần áo cũ của con trai chị ấy cho Cố Tranh mặc. Cậu chẳng hề chê bai, cho cái gì mặc cái đó.
Ban đầu tôi tính đưa cậu đi học, nhưng cậu bảo cậu đã học xong hết toàn bộ kiến thức rồi, không cần thiết phải đến trường.
Ban ngày tôi phải lên lớp, buổi tối đi làm thêm, cậu cứ một mình quanh quẩn trong căn nhà nhỏ ấy.
Cậu ngoan lắm, ban ngày ở nhà đọc sách, tối đến lại ra trước cửa đợi tôi về.
Mỗi lần tan làm về đến nhà, tôi liền thấy đôi mắt cậu sáng long lóng đứng đợi ở cửa, hệt như một chú cún nhỏ, cất giọng mềm mại gọi tôi là anh.
Tình cảm giữa chúng tôi rất tốt, chẳng khác nào anh em ruột th!t.
05
Cố Tranh ngày một lớn lên, tôi cũng bước chân vào xã hội.
Cậu cao vọt lên, đã suýt soát bằng tôi rồi. Sự ngây thơ dần biến mất, nét mặt cậu trở nên lạnh lùng, dứt khoát hơn. Thứ duy nhất không đổi chính là đôi mắt sáng long lóng mỗi khi nhìn tôi.
Thế nhưng cậu vẫn nũng nịu như ngày nào.
"Anh ơi, em nhớ anh lắm." Tôi vừa về đến nhà là cậu đã ôm chầm lấy, gục đầu vào hõm cổ tôi, tóc cọ cọ làm tôi nhột hết cả người.
Tôi cười đẩy cậu ra: "Lớn chừng này rồi còn nhõng nhẽo."
Cậu hừ hừ nheo nhéo rồi lại nhích tới, ôm lấy eo tôi điểm qua vài món ăn.
Tôi vào bếp nấu cơm, cậu đứng bên cạnh phụ giúp. Cảm giác vô cùng hạnh phúc, đây chính là mái ấm nhỏ của chúng tôi.
Lúc ăn cơm, Cố Tranh đột nhiên nói: "Anh tốt thế này, không biết sau này lại hời cho ai nữa."
Tôi ngước mắt nhìn cậu.
Cậu cúi đầu ăn cơm, hình như vừa rồi chỉ là một câu nói bâng quơ mà thôi.
06
Buổi tối, tôi tắm xong bước ra thì Cố Tranh đã nằm trên giường díp cả mắt lại.
"Anh lâu thế, mau lên đây ngủ đi."
Vì thời đại học túng thiếu chỉ m/ua nổi một chiếc giường, nên chúng tôi vẫn luôn ngủ chung với nhau.
Nhìn Cố Tranh nằm chiếm gần hết chiếc giường, tôi mới nhận ra cậu thực sự đã trưởng thành rồi.
Tôi vừa nằm xuống, Cố Tranh đã ôm chầm lấy eo tôi, kéo tôi vào lòng cậu.
"Anh xích qua bên này chút, sắp rơi xuống đất rồi kìa."
Tôi nhìn cái đầu cứ húc húc vào người mình.
"Cố Tranh, anh nghĩ chúng mình nên ngủ riêng thôi."
Cái đầu ngừng húc, giọng Cố Tranh nghẹn lại: "Tại sao chứ anh, thế này không tốt sao?"
Tôi vuốt tóc cậu dỗ dành: "Nhưng em lớn rồi mà."
Cậu không đáp lời, chỉ ôm tôi ch/ặt hơn một chút.
Tôi nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, trằn trọc hồi lâu vẫn không ngủ được. Không biết trôi qua bao lâu, tôi cảm nhận được Cố Tranh cựa quậy.
Bàn tay cậu không ngừng vuốt ve eo tôi, cậu ghé sát tai tôi thì thầm nhỏ nhẹ: "Đừng bỏ rơi em."
Thấu cảm gáy truyền đến sức nóng ấm áp, tôi cố gắng điều chỉnh nhịp thở, không dám để cậu phát hiện ra tôi đang tỉnh.
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook