Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
17
Giây tiếp theo.
Một cảm giác ấm nóng truyền tới từ nơi bị chạm vào.
Tôi ngượng ngùng nghiêng đầu đi.
Đúng lúc ấy lại chạm phải ánh mắt của Lục Lâm Việt.
Khí chất lạnh nhạt xa cách giữa hai hàng lông mày cậu đã hoàn toàn biến mất.
Biểu cảm chìm trong bóng tối.
Không nhìn rõ.
Đến khi bàn tay ấy chậm rãi di chuyển lên phía trên, tôi gi/ật b/ắn mình, mất tự nhiên né tránh rồi giữ lấy tay cậu.
"Đừng... Vậy còn chỗ này thì sao?"
Bên tai vang lên giọng nói khàn thấp nặng nề của Lục Lâm Việt.
Bầu không khí giống hệt lúc ở phòng thay đồ.
Cảm giác ẩm ướt nơi cổ càng khiến không khí trở nên m/ập mờ khó tả hơn.
Má tôi nóng bừng lên, không, phải nói là toàn thân đều đang nóng ran.
Nhớ lại những lời bình luận luôn miệng nói rằng Lục Lâm Việt thích tôi.
Vậy chẳng phải việc tôi đồng ý vừa rồi là tự mình chui đầu vào miệng sói sao?
Không đúng.
Tại sao tôi lại đồng ý chứ?
Chẳng lẽ... tôi cũng thích Lục Lâm Việt?
Nếu không thì tại sao lại cho phép cậu làm như vậy?
Nếu đổi thành Trần Chiêu An thì sao?
Á...
Hơi gh/ê ghê.
Phi phi, không phải.
Tôi chỉ là một nhân vật pháo hôi chăm chỉ làm nhiệm vụ thôi.
Quan tâm thích hay không thích làm gì?
Hoàn thành nhiệm vụ, lấy được một mục tiêu nhỏ mới là việc quan trọng nhất!
"Có được không, bảo bối..."
Cằm tôi bỗng bị nâng lên.
Đôi mắt đẹp của Lục Lâm Việt như ánh lên những vì sao, chóp mũi ghé sát bên môi tôi, khẽ ngửi ngửi.
Trông chẳng khác nào chú chó nhỏ từng xuất hiện trong giấc mơ của tôi.
Trung thành.
Ngoan ngoãn.
"......"
18
Tôi cố nén âm thanh sắp bật ra khỏi miệng, ngơ ngác nhìn khuôn mặt tuấn tú trước mắt.
Lục Lâm Việt cụp mắt xuống.
Trong đôi mắt sâu thẳm phản chiếu rõ ràng hình ảnh của tôi.
Đến khi mọi chuyện kết thúc, tôi vẫn còn hơi thất thần.
Mãi tới lúc cậu nhẹ nhàng bóp sau gáy tôi, khẽ cười khen:
"Quả nhiên rất ngọt, bảo bối."
Đầu óc tôi lập tức n/ổ "ong" một tiếng.
Giống như có thứ gì đó vừa vỡ tan.
Tôi bừng tỉnh, hoàn toàn không biết phải làm sao.
... Tôi và Lục Lâm Việt hôn nhau rồi?
Chúng tôi thật sự hôn nhau rồi!
Chẳng lẽ tôi không phải trai thẳng?
Trai thẳng sẽ không hôn con trai chứ?
Mà còn...
Khá là dễ chịu nữa...
Không đúng!
Tôi đang nghĩ cái quái gì vậy?!
Trong lúc nội tâm tôi đang chấn động và tự nghi ngờ bản thân, thì đám bình luận trước mặt còn đi/ên cuồ/ng hơn tôi:
【Hôn rồi hôn rồi! Bà nội ơi! CP của cháu hôn nhau rồi!】
【Vui vui vui vui vui vui vui vui.】
【Mãn nguyện rồi. Tuy không kí/ch th/ích bằng nụ hôn trong phòng thay đồ, nhưng thắng ở sự dịu dàng.】
【Sướng lắm rồi phải không Lục cẩu? Nhìn cái vẻ mặt được ăn no của cậu kìa.】
Tôi x/ấu hổ đẩy Lục Lâm Việt ra, xoay người trốn tránh.
"Buồn ngủ rồi, ngủ ngon."
"Bảo bối, còn muốn tiếp tục chơi trò nhiệm vụ nữa không?"
Trong không khí vang lên tiếng thở dài tiếc nuối của Lục Lâm Việt.
Tôi lập tức xù lông.
Lật người lại, cau mày nói:
"Tôi không có chơi với cậu!"
Tôi đang nghiêm túc, chăm chỉ, cần cù hoàn thành nhiệm vụ đó!
Nhưng điều đáng gi/ận hơn là...
Nghe tôi phản bác xong, cậu vẫn thản nhiên ôm ch/ặt tôi vào lòng, vùi mặt nơi cổ tôi rồi khẽ cười:
"Ừ, bảo bối."
"Cậu không chơi đùa tình cảm với tôi."
"Cậu là thật lòng thích tôi."
Tôi: "??"
19
Xong rồi.
Toang thật rồi.
Tôi cần cù chăm chỉ làm nhiệm vụ suốt bao ngày.
Chỉ vì một câu nói của Lục Lâm Việt mà hoàn toàn hỏng bét.
Mãi đến ngày hôm sau, hệ thống vẫn như bị liệt, không hề phát nhiệm vụ mới.
Chỉ có đám bình luận mở tiệc ăn mừng.
【Yêu mà không tự biết, bé cưng của tôi ơi.】
【Hai người còn dây dưa tình cảm đến bao giờ nữa? Tôi muốn xem cuộc sống yêu đương ngọt ngào cơ~】
【Sắp rồi sắp rồi! Cứ thế này là ổn! Quá yên tâm luôn~】
【Ước có một cảnh ***.】
【Thầy trên lầu còn phải dùng dấu sao nữa kìa ha ha ha ha.】
Liên tiếp mấy ngày, hệ thống không cập nhật nhiệm vụ.
Tôi cũng chẳng còn động tay động chân với Lục Lâm Việt nữa.
Ngược lại là cậu ta.
Suốt ngày động tay động chân với tôi.
Có lẽ thấy tôi không còn đưa ra yêu cầu gì nữa.
6
Chương 12
Chương 23
Chương 6.
Chương 14
8 - END
Chương 6
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook