Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tiểu yêu tuần núi
- Nhất Niệm Vĩnh Hằng
- Chương 1391: Nữ hài nhi mới tỉnh! (1)
... Trương Đại Bàn, chính là một trong số đó!
Thời khắc này, Trương Đại Bàn r/un r/ẩy đứng ở trên chiếc thuyền xươ/ng, mờ mịt nhìn lên vòng xoáy trên không trung đang càng lúc càng gần, nhìn Q/uỷ Mẫu đứng ở nơi đó, hai cánh tay đưa ra. Toàn thân nàng từ trên xuống dưới toả ra khí tức khiến thiên địa phải kh/iếp s/ợ. Hắn lại càng thêm r/un r/ẩy. Trong đầu hắn bỗng nhiên hiện ra... giấc mộng mình đã có trước khi tới đây...
- Thế giới mới sao...
Xươ/ng rắn mối trắng, chiếc thuyền xươ/ng phóng lên trên không trung. Đồng thời, bên cạnh ba mặt q/uỷ Thiên Tôn, cho dù không cam tâm đi nữa, nhưng lại không thể làm theo ý mình, đã bị chiếc thuyền xươ/ng lôi theo, lao thẳng vè phương hướng vòng xoáy trên trời cao.
So với hai mặt q/uỷ khác, mặt q/uỷ khóc cười không cam lòng càng mãnh liệt hơn.
- Mảnh thế giới này... Ta không cam lòng. Ta muốn lưu lại. Ta không muốn đi ra ngoài...
Trong lòng nó phát cuồ/ng, nhưng lại không thể làm được gì. Bất kể nó giãy dụa như thế nào, cũng khó có thể chạy thoát khỏi sự kh/ống ch/ế của chiếc thuyền xươ/ng này. Mắt nó nhìn thấy khoảng cách mình bị kéo tới chiếc thuyền xươ/ng càng lúc càng gần.
Cũng chính là vào lúc này, ở chiếc thuyền xươ/ng đang phóng lên trên không trung, lao về phía vòng xoáy cực lớn trên trời cao giống như bị dẫn đi. Trong nháy mắt, hơi thở của Thiên Tôn cũng kích động trở nên dồn dập. Trong mắt hắn mang theo khát vọng không có cách nào hình dung, nhìn vòng xoáy trên trời cao.
Tâm tính của hắn tuyệt nhiên ngược lại với mặt q/uỷ khóc cười này. Đó là địa phương hắn tha thiết ước mơ muốn đi. Hắn ở trong mảnh thế giới này đã chạy tới đỉnh phong, đã ở chỗ này quá lâu. Với hắn mà nói, khi một người bị nh/ốt ở một chỗ trong thời gian quá lâu, nơi đây lại giống như một cái lao ngục cực lớn!
Hắn không muốn ở lại chỗ này. Hắn muốn rời khỏi đây. Cho dù hắn biết... Có thể vì mình rời đi, sẽ làm cho mảnh thế giới này tan vỡ, sẽ làm mọi người ch*t. Nhưng hắn muốn chọn lựa như vậy!
Đối với đám người Trương Đại Bàn mà nói, ra ngoài, không thể nghi ngờ là hiểm cảnh nặng nề. Còn đối với Thiên Tôn mà nói, lại là tương lai hoàn toàn mới.
Thân thể hắn chợt lao ra, hóa thành một đạo cầu vồng, rốt cuộc đuổi theo chiếc thuyền xươ/ng, lao thẳng đến chỗ vòng xoáy, giống như cũng muốn thông qua vòng xoáy này tiếp dẫn, rời khỏi giới này!
Chỉ là... ở trong nháy mắt khi hắn tới gần, một uy áp từ trên trời cao mà chỉ có hắn có thể cảm nhận được, chợt hạ xuống. Còn từ trên mặt đất, truyền ra lực hút vô tận. Trên có lực đ/è ép, dưới có lực hút, khiến cho hắn bị nh/ốt ở nơi đó, căn bản là không có cách nào lao ra!
Thậm chí ý chí thế giới vốn ngưng tụ ở trên người hắn, cũng vì hành động này của hắn, xuất hiện dấu hiệu muốn tan vỡ. Thiên Tôn phát ra tiếng hét kinh thiên đầy không cam lòng.
- Lão q/uỷ canh giữ lăng m/ộ, chung quy có một ngày... Ta sẽ ra ngoài!
Thiên Tôn ngửa mặt lên trời rít gào, âm thanh hóa thành thiên lôi, mang theo lực thế giới, n/ổ lớn ở tám phương, khiến cho hư vô ở bốn phía xung quanh xươ/ng rắn mối trắng lại xuất hiện vô số tia chớp.
Những tia chớp này rất nhiều, rậm rạp chằng chịt nối thành một mảnh, giống như Lôi Trì, giống như một bàn tay tia chớp khổng lồ hung hăng chộp về phía xươ/ng rắn mối trắng.
Giống như muốn cố gắng lần cuối cùng, thử giữ đối phương lại!
Bàn tay tia chớp khổng lồ này trong chớp mắt khi vừa ngưng tụ thành hình, giống như bị Thông Thiên Hà nhuộm màu, rốt cuộc trở thành màu vàng. Từ phía xa nhìn lại, bàn tay tia chớp khổng lồ màu vàng này mang theo lực vô thượng, ôm về phía xươ/ng rắn mối trắng.
Nhưng ngay khi va chạm, trong nháy mắt, Q/uỷ Mẫu cười lạnh, hai tay bấm quyết, vung mạnh lên. Nhất thời một khí đen lại từ trong cơ thể xươ/ng rắn mối trắng này phóng ra ngoài. Trong phút chốc sương m/ù màu đen lan tỏa khắp bầu trời, trực tiếp đối đầu về phía bàn tay tia chớp khổng lồ màu vàng đã tới.
Trong tiếng n/ổ lớn, bàn tay tia chớp khổng lồ này lại không có cách nào phá vỡ lớp sương m/ù này. Thậm chí bản thân nó ở dưới lực phản chấn này, tan vỡ gần một nửa. Thời điểm mắt thấy nó sẽ tiêu tan, bỗng nhiên, mặt q/uỷ khóc cười lúc này đã bị dẫn dắt, đang phải trở về chiếc thuyền xươ/ng, bỗng nhiên rít gào một tiếng. Trong một chớp mắt này, không biết nó sử dụng biện pháp gì, đột nhiên thay đổi quỹ tích bị kéo đi, lại có thể trực tiếp lao về phía bàn tay tia chớp khổng lồ của Thiên Tôn.
Cảnh tượng như vậy, khiến cho trong mắt Q/uỷ Mẫu trong nháy mắt cũng tràn ngập sát khí. Thiên Tôn rõ ràng cũng sửng sốt một chút. Nhưng hắn không có nửa điểm do dự. Bàn tay tia chớp khổng lồ màu vàng đã tan vỡ gần một nửa đã nắm lấy mặt q/uỷ khóc cười, hung hăng kéo một cái!
Có tiếng n/ổ lớn kinh thiên, nhất thời bạo phát. Mặt q/uỷ khóc cười này từ trong quỹ tích trở về chiếc thuyền xươ/ng trước đó rốt cuộc bị một tay của Thiên Tôn... trực tiếp bắt xuống!
Nhưng... khi bàn tay tia chớp khổng lồ này ngưng tụ thu nhỏ lại hạ xuống ở trước mặt Thiên Tôn, lúc đưa ra, trong tay hắn vốn chắc hẳn phải nắm lấy mặt q/uỷ khóc cười, lại chẳng biết từ lúc nào đã biến mất, hoàn toàn không thấy hình bóng...
Ánh mắt Thiên Tôn lóe lên, dường như suy nghĩ tới điều gì.
Q/uỷ Mẫu tận mắt nhìn thấy tất cả những điều này. Sát khí trong mắt càng lúc càng nồng đậm. Nhưng nàng lại không nói gì thêm, chỉ liếc mắt nhìn mảnh thế giới này, lại không tiếp tục để ý tới nữa. Xươ/ng trắng rắn mối n/ổ lớn, khoảng cách với vòng xoáy càng lúc càng gần...
Chỉ là, đúng lúc này, cho dù Thiên Tôn cũng không nghĩ tới, trên mặt đất biển xươ/ng tan vỡ có một bóng người đột ngột từ mặt đất nhô lên, tốc độ cực nhanh, chớp mắt lại phóng lên trên không trung!
Đó chính là... Bạch Tiểu Thuần!
- Q/uỷ Mẫu, trả lại Hầu Tiểu Muội và đại sư huynh của ta cho ta!
Bạch Tiểu Thuần đỏ mắt. Lúc này hắn đã hoàn toàn bất chấp mọi giá. Hắn không thể mắt trơ mắt nhìn Hầu Tiểu Muội bị mang đi, cũng không có cách nào nhìn Trương Đại Bàn bị chiếc thuyền này đưa vào trong vòng xoáy.
Tốc độ của hắn triển khai đến cực hạn, dâng lên tiếng x/é gió, bay nhanh về phía xươ/ng trắng rắn mối. Giờ phút này thân ảnh của hắn, bị phía dưới tất cả tu sĩ còn sót lại nhìn thấy được. Mỗi một người đều thất kinh.
3
Chương 12
Chương 18
Chương 17
Chương 13
Chương 17
Chương 19
Chương 19
Bình luận
Bình luận Facebook