Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Mercedes-Benz G-Class, được mệnh danh là dòng xe việt dã sở hữu hiệu năng mạnh mẽ hàng đầu trên thế giới, tuy rằng nhìn qua trông vô cùng uy vũ bá đạo và ngầu lòi thật đấy, thế nhưng cái trải nghiệm ngồi xe thực sự là chẳng mấy thoải mái dễ chịu chút nào đâu.
Hạo Phàn vội vàng vươn tay từ băng ghế phía sau chộp lấy một chiếc đệm Iót mềm mại, nhét gọn gàng vào dưới mông của Tô Vũ.
“Ủy khuất bảo bối rồi, cứ để anh lái một ngày thôi mà em.”
“Cái chiều cao của người đàn ông nhà em thì em dẫu sao cũng tự biết rõ mồn một rồi còn gì, cứ nhìn cái khớp xươ/ng chậu này, hai cái cẳng chân dài như hai cái cột đình này xem, cái loại xe nào mà có ghế ngồi quá thấp, không gian bên trong căn bản không đủ rộng rãi thoáng đãng là anh lái xe cảm thấy bí bách nghẹt thở khó chịu kinh khủng luôn ấy.”
Cái giọng điệu này của người đàn ông, quả thực đúng là giống hệt như đang làm báo cáo xin phép lãnh đạo phê duyệt chấp thuận vậy không bằng.
“Anh thích lái thì cứ lái thôi chứ lại, tôi dẫu sao cũng đâu có bảo không cho phép anh lái đâu cơ chứ.” Tô Vũ cái miệng thì tỏ vẻ vô cùng bất cần chẳng thèm để tâm, thế nhưng khóe miệng lại vui sướng vểnh cao lên khôn nguôi.
Hạo Phàn rướn người qua, thừa cơ hội giúp Tô Vũ thắt dây an toàn để giở trò không đứng đắn, hắn ghé sát sạt vào bên cạnh cái gáy trắng trẻo mịn màng của Tô Vũ, mờ ám khẽ hít hà ngửi ngửi vài cái, ánh mắt theo đó bấy giờ bỗng chốc trở nên trầm xuống tối tăm: “Bà xã ơi, hôm nay xịt nước hoa à em?”
“Ừm…” Tô Vũ có phần hơi ngượng ngùng: “Xịt có chút xíu thôi mà.”
Như thể sợ người đàn ông sẽ mở mồm trêu chọc chế giễu mình, Tô Vũ vội vàng cư/ớp lời giải thích trước khi Hạo Phàn kịp hé răng: “Ở nhà chất đống bao nhiêu là chai lọ nước hoa kia kìa, đều sắp hết hạn sử dụng đến nơi cả rồi, không đem ra dùng thì phí phạm quá trời luôn dẫu sao.”
Thảy đều là do bên phía thương hiệu gửi tặng, cộng thêm các đối tác khách hàng biếu xén đàng hoàng, bởi vì Hạo Phàn vốn dĩ chẳng mấy vui lòng dùng mấy cái thứ rá/ch việc đó, thành ra toàn bộ cứ thế bị xếp xó bỏ xó mãi.
“Thế thì bà xã cứ việc mang hết ra ngoài xịt vài cái cho bõ, em thích cái thương hiệu nào, cái mùi vị hương thơm như thế nào hử? Sau này anh m/ua tất cho em.”
“Không cần đâu, mấy cái thứ này dùng dẫu sao cũng chẳng hết nổi ấy chứ.” Tô Vũ thực chất cũng chẳng phải là đứa quá mức đam mê yêu thích nước hoa gì cho lắm, chẳng qua chung quy là không muốn lãng phí của trời mà thôi.
“Được rồi, thảy đều nghe theo ý kiến của bà xã hết nhé.” Hạo Phàn cứ lề mề chậm chạp mãi không chịu rời đi, trước khi lùi người ra dẫu sao vẫn không quên dùng một tay bóp ch/ặt lấy hai má Tô Vũ, định bụng muốn cùng bảo bối hôn môi một phát cái đã.
“Làm cái gì thế hả?” Tô Vũ không cho hôn, chân tay kết hợp đồng thời dùng lực đẩy mạnh người đàn ông ra phía bên ngoài: “Anh mau tập trung lái xe đi.”
Khuôn mặt Hạo Phàn bị đẩy cho biến dạng móp méo hết cả vào rồi, thế nhưng vẫn cứ mặt dày không chịu lùi bước: “Em nói xem em đẩy anh ga-hà hả? Ngày hôm qua chúng ta chẳng phải đã thảo luận nói chuyện xong xuôi hết rồi cơ mà? Anh sau này cứ hôn em là em phải biết đường thuận tòng ngoan ngoãn một chút chứ lại, hợp pháp nhé.”
Cái người đàn ông này quả thực đúng là phiền phức ch*t đi được, ban ngày thì đòi hôn, buổi tối thì đòi ôm, hơi tí về nhà muộn một chút dẫu sao cũng liền giở trò đi/ên kh/ùng làm lo/ạn lên cho bằng được.
Hắn chẳng phải là chủ tịch tổng tài của công ty lớn hay sao chứ hả? Ngày ngày cứ bám đuôi dính ch/ặt lấy sau mông mình làm cái tích sự gì không biết nữa? Việc chính sự đàng hoàng đã làm xong xuôi hết chưa hả? Không sợ công ty bị phá sản đóng cửa hay sao chứ hả trời?
Thế nhưng Tô Vũ dẫu sao cũng chỉ là một chú tuần lộc nhỏ phương Nam yếu ớt, làm sao có thể là đối thủ xứng tầm của một con hổ Đông Bắc hung dữ cơ chứ? Cậu cùng lắm chung quy dẫu sao cũng chỉ có thể làm món mồi ngon dâng tận miệng cho người ta xơi tái mà thôi, giãy giụa chẳng được mấy cái liền trực tiếp bị chặn họng khóa ch/ặt môi mất tiêu rồi.
Hạo Phàn tóm ch/ặt lấy hai cánh môi mềm mại nhuận hồng của cậu mà ra sức nghiền ngẫm cắn mút, theo bản năng tự nhiên, cơ thể đang kháng cự của Tô Vũ dần dần thả lỏng thư thái xuống, nhẹ nhàng khép ch/ặt hàng lông mi lại.
Thế nhưng mới hôn được một chốc lát ngắn ngủi, người đàn ông đột nhiên dừng phắt lại, Tô Vũ thắc mắc hoang mang mở mắt ra nhìn.
Cái này liền kết thúc rồi sao hả? Trông căn bản chẳng giống phong cách tác phong thường ngày của người đàn ông này chút nào cả nha!
Chương 7
Chương 6
Chương 10
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook