Quan Tài Cầu Tử

Quan Tài Cầu Tử

Chương 2

18/08/2026 19:11

Cái lạnh khiến đầu óc tôi như đông cứng lại. Tôi run lẩy bẩy nằm trên nền đất đóng băng, nghẹn ngào thở dốc.

Trước khi kết hôn, tôi đã nghe nói Cát Cường là kẻ mắc hội chứng siêu nam, từ nhỏ đã có xu hướng b/ạo l/ực, thậm chí từng bị đưa vào trường giáo dưỡng.

Nhà hắn giàu nhất làng thế nhưng chẳng có cô gái nào chịu gả.

Mẹ tôi dùng cái ch*t để ép tôi kết hôn. Không ngờ bà lại đổi lấy nhiều tiền đến vậy.

Em trai tôi bị t/àn t/ật. Trong mắt bà, nó quan trọng hơn tôi rất nhiều.

“Tôi... tôi sẽ nghĩ cách trả lại cho anh...”

Nước mắt và nước mũi như đông cứng trên mặt, lạnh đến đ/au buốt.

“Trả?”

Cát Cường giẫm lên người tôi. Đôi ủng da bò đ/á mạnh vào bụng tôi liên tiếp mấy cái.

“Nhà họ Cát không thiếu tiền, chỉ thiếu một đứa cháu trai có của quý thôi.”

“Khôn h/ồn thì biết điều một chút. Dùng cách gì cũng được, trong bụng cô phải mang th/ai cho tôi!”

“Tiền điều trị tiếp theo cho thằng em t/àn t/ật của cô còn cần một khoản lớn đấy.”

Tôi đ/au đến hoa mắt. Miệng đầy mùi m/áu tanh. Cơ thể co quắp thành một khối.

Đúng lúc ấy, mẹ chồng tôi chậm rãi xuất hiện. Phía sau còn có không ít đàn ông trong làng đến giúp.

“Nhẹ chân thôi. đ/á hỏng bụng nó thì còn sinh con trai kiểu gì?”

Đến lúc đó Cát Cường mới buông tha cho tôi.

Rồi tôi nghe thấy giọng mẹ chồng từ trên cao vọng xuống, lạnh lùng không chút cảm xúc: “L/ột sạch quần áo của nó đi.”

“Khiêng đến chỗ Phúc Thi...”

“Sau đêm nay, nó sẽ ngoan ngoãn thôi.”

03

Nhận được lệnh, đám đàn ông lập tức nhào tới như bầy châu chấu.

“Roẹt!”

Quần áo trên người tôi bị x/é rá/ch tan tành.

Một tràng tiếng xuýt xoa vang lên.

“Đúng là con dâu nhà họ Cát. Không hổ là sinh viên từ bên ngoài làng tới, da dẻ trắng thật đấy!”

“Giá mà được ngủ với cô ấy là tôi thì tốt biết bao. Lại để món hời này rơi vào tay lão già trong qu/an t/ài.”

“Suỵt, đừng nói thế.”

Tên đang l/ột quần áo tôi hạ thấp giọng.

“Tôi nghe nói Phúc Thi tà lắm. Dù để bao nhiêu năm cũng không mục không nát. Phụ nữ bị đưa vào đó, bọn họ vẫn có thể ra tay được đấy...”

Đám người lập tức cười bỉ ổi.

“Cũng không biết những đứa trẻ mà phụ nữ trong làng sinh ra rốt cuộc là con của ai.”

Nghe vậy, sắc mặt Cát Cường trở nên khó coi. Hắn bước lên hai bước định ngăn bọn họ, nhưng lại bị mẹ hắn giơ tay cản lại.

“Cường Tử, đừng giúp nó.”

“Phải để nó chịu chút khổ mới được!”

Tôi trần trụi từ trong ra ngoài dưới làn gió lạnh.

Toàn thân run lên bần bật.

“Mẹ, những gì họ nói là thật sao? Phúc Thi trong làng còn có thể làm chuyện đó được à?” Giọng Cát Cường nghiến qua kẽ răng truyền rõ vào tai tôi.

Tôi run như chiếc lá cuối thu.

Đám đàn ông đã nhấc bổng tôi lên.

Khiêng tôi đi sâu vào cánh đồng hoang, đến nơi ch/ôn cất Phúc Thi không một bóng người.

“Cường Tử, c/ứu tôi với...” Cuối cùng tôi vẫn không nhịn được mà bật khóc cầu c/ứu.

Mẹ chồng đứng chắn trước mặt con trai mình.

“Không được đi theo!”

“Chút khổ này còn chịu không nổi thì còn mong bế con trai gì nữa?”

“Con trai quý giá lắm, đâu phải quả táo tàu trên cây muốn nhặt là nhặt được. Bao nhiêu người cầu còn chẳng có!”

“Người trong qu/an t/ài ch*t bao nhiêu năm rồi, còn làm được gì nữa chứ?”

“Con chỉ cần chờ bế đứa con trai mà Điền Tú sinh ra là được.”

Vài câu nói của mẹ đã khiến Cát Cường d/ao động.

Hắn đứng im tại chỗ, không nói một lời.

Trơ mắt nhìn tôi như một con heo chờ mổ, bị đám đàn ông trong làng khiêng vào bãi tha m/a.

Giữa vô số ngôi m/ộ, ngôi m/ộ nổi bật và xa hoa nhất chính là m/ộ của Phúc Thi.

Đám đàn ông ném tôi xuống đống cỏ dại. Ánh mắt bất hảo của họ đảo qua cơ thể trần trụi của tôi.

“Cát Cường đúng là thằng ngốc có phúc!”

“Đẹp thế này mà cũng nỡ đưa cho một lão già ch*t không biết bao nhiêu năm, th/ối r/ữa trong qu/an t/ài ngủ cùng một đêm.”

Bọn chúng chà xát hai tay. Trong mắt lóe lên vẻ tham lam.

“Bọn họ đối xử với cô như thế chẳng phải vì muốn cô sinh con trai sao?”

Tôi liều mạng lùi về phía sau. Tấm lưng trần lạnh buốt chạm vào nắp qu/an t/ài băng giá.

“Bọn tôi đang tuổi sung sức, giống nòi còn tốt hơn chồng cô nhiều.”

“Đảm bảo còn hữu dụng hơn cả Phúc Thi.”

“Chỉ cần cô chịu nghe lời, chắc chắn sẽ giúp cô mang th/ai con trai như ý nguyện...”

04

Những kẻ mà mẹ chồng tôi gọi tới đều là đám l/ưu ma/nh c/ôn đ/ồ trong làng.

Tên đứng phía trước cùng không nhịn nổi nữa, là kẻ đầu tiên nhào tới cắn x/é lo/ạn xạ.

Ngay khi cổ gã đưa sát lại, tôi há miệng cắn thật mạnh vào cổ gã.

Mặc cho gã ch/ửi rủa thế nào. Mặc cho gã đ/ấm đ/á, kéo gi/ật ra sao. Tôi vẫn nhất quyết không buông miệng.

Cho đến khi động mạch cổ của gã bị tôi cắn rá/ch...

M/áu tươi phun ra, nhuộm đỏ khắp người tôi. Tựa như một bộ y phục đỏ thẫm phủ lên làn da trắng ngần.

Tôi khẽ li/ếm vệt m/áu nơi khóe môi, mỉm cười xinh đẹp: “Còn ai muốn tới nữa không?”

Danh sách chương

4 chương
18/08/2026 19:12
0
18/08/2026 19:12
0
18/08/2026 19:11
0
18/08/2026 19:10
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu