Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tiễn vị khách đi, căn nhà nhỏ của bà Tú Hoa bỗng chốc tối sầm lại. Tôi vừa xoay người đã cảm thấy có thứ gì đó quấn lấy mình, siết ch/ặt từ chân lên đến thắt lưng, tôi cảm giác như sắp không thở nổi nữa!
Tiếp đó, một bóng người từ trong góc bước ra, mặt mày trắng bệch, mặc trang phục nam giới thời Dân Quốc, để hai hàng ria mép, nhìn tôi từ đầu đến chân rồi lên tiếng: "Ngươi không phải là cháu gái nhỏ của Thiên Y Môn sao? Giả dạng làm Tú Hoa rốt cuộc là muốn làm gì?"
"Mãng Thái Cô, thả con bé ra, nó sắp không thở nổi rồi!" Hồ và Hoàng cũng xuất hiện.
Cơ thể tôi đột nhiên nhẹ bẫng, một người phụ nữ vóc dáng cao ráo, mày trắng tóc trắng từ phía sau tôi bước ra.
"Bái kiến Mãng Thái Cô, bái kiến Sài gia gia." Tôi cúi đầu hành lễ với hai vị đó. Tôi biết ngay là mình có thể gạt được người ngoài, nhưng hai vị giáo chủ còn lại của đường khẩu là Mãng gia Mãng Thái Cô và Thanh Phong Bi Vương Sài Khải Dân thì chắc chắn tôi không thể nào qua mặt được.
"Đừng trách con bé, chủ ý này là do chúng ta cùng bàn bạc." Hồ Thái Nãi kể lại đầu đuôi câu chuyện, Mãng Thái Cô và Sài Khải Dân lộ vẻ mặt khác nhau. Tôi cũng đang thấp thỏm trong lòng, Hồ, Hoàng, Thường là ba vị ở bên bà Tú Hoa lâu nhất, tình cảm sâu đậm nhất. Còn Mãng Thái Cô và Sài Khải Dân thì đến sau, không ai biết họ đang nghĩ gì.
Quả nhiên, Mãng Thái Cô nghe xong lời Hồ Thái Nãi, ngồi xếp bằng trên ghế sofa: "Dù những gì các người nói là thật, vậy bắt được hung thủ rồi thì các người định làm gì? Tiên quy bây giờ ngày càng nghiêm ngặt, chúng ta không được làm hại con người, chẳng lẽ thực sự muốn h/ủy ho/ại thân tu hành chính đạo này sao? Theo ta, chi bằng giao cho cảnh sát, bắt hung thủ là việc của họ."
"Nếu đối phương có tiên gia hộ thể, cảnh sát làm sao dễ dàng bắt được?" Giọng Hoàng lão thái gia lạnh đi.
"Bà Tú Hoa đối đãi với chúng ta bao năm qua đâu chỉ gói gọn trong chút tình hương hỏa đó."
Mãng Thái Cô quay mặt đi, Sài Khải Dân lên tiếng: "Thọ mệnh con người có hạn, bà Tú Hoa cũng là người tu hành. Kiếp nạn này không tránh khỏi, có lẽ chính là mệnh của bà ấy."
"Mệnh cái gì mà mệnh!" Tôi không nghe nổi nữa, cơn gi/ận bùng lên: "Bà cả đời tích đức hành thiện, mệnh gì mà cuối cùng phải chịu kết cục h/ồn phi phách tán chứ?"
Sài Khải Dân lạnh lùng nhìn tôi: "Cô bé, chú ý thái độ khi nói chuyện với chúng ta."
Hồ Thái Nãi thấy vậy vội chắn trước mặt tôi: "Sự đã rồi, hai vị định tính sao?"
Mãng Thái Cô đứng dậy: "Đường ai nấy đi, các người đi b/áo th/ù của các người, chúng ta về núi tu luyện, tìm chủ mới."
"Không được! Trước khi tìm thấy người, không ai được phép rời đi!" Nhỡ tin tức lan ra, kế hoạch của chúng tôi sẽ đổ sông đổ bể hết. Tôi nghiêm giọng ngăn cản, quay người rút cây ki/ếm bạc thêu rồng của bà Tú Hoa từ trên tường xuống!
Cờ, lệnh, ấn, ki/ếm là bốn thứ bắt buộc phải có trong đại đường xuất mã. Ba thứ trước dùng để xem bói, chỉ có thứ cuối cùng là khác biệt, nó dùng để trấn đường.
Đệ tử xuất mã trước mặt tiên gia thường ở thế bị động, nhiều tiên gia chỉ coi họ là công cụ để tu hành ở nhân gian. Nhưng đệ tử xuất mã muốn quản lý tốt đường khẩu, thường lại phải đóng vai trò dẫn dắt và ràng buộc tiên gia. Lúc này, thanh ki/ếm chính là vũ khí cứng rắn duy nhất trong tay đệ tử.
Thanh ki/ếm bạc thêu rồng của bà Tú Hoa là do sư phụ truyền lại, được ban tặng bởi bậc cao nhân tu hành thâm hậu. Ki/ếm này rút ra đồng nghĩa với việc có tiên gia sắp bị "vả mặt". Cả đời bà Tú Hoa không rút thanh ki/ếm này ra mấy lần. Sài Khải Dân lập tức đen mặt: "Đồ ranh con vô tri, hôm nay tiên gia sẽ dạy dỗ ngươi một bài học."
"Ông mới là kẻ vô tri, lấy oán báo ân, ích kỷ tư lợi, ông tính là tiên gia hạng gì?" Tôi vung ki/ếm ch/ém, nhưng thanh ki/ếm trong tay tôi giống như sắt vụn, bị Sài Khải Dân khẽ cuốn một cái đã văng sang bên cạnh!
"Ngươi tưởng ai cũng dùng được thanh ki/ếm đó sao?" Sài Khải Dân cười khẩy, một luồng âm phong cuộn lên, hàn khí xộc thẳng vào mặt tôi.
Tôi phóng kim bạc chỉ đỏ, Q/uỷ Môn Thập Tam Châm đã được Thiên Y Môn cải tiến, không chỉ đ/âm người mà còn đ/âm được cả q/uỷ. Nhưng kim bạc vừa bay đến quanh người Sài Khải Dân đã đứng im bất động. Tôi bị luồng hàn khí đó ập vào, cảm giác như h/ồn phách cũng đóng băng. Mãng Thái Cô cười, một cái đuôi lớn quất về phía tôi, Hoàng lão thái gia lách người, một cước đạp thẳng vào đuôi Mãng Thái Cô.
Hồ Thái Nãi vội la lên: "Đừng đá/nh, đừng đá/nh, có gì từ từ nói."
Nhưng đây đâu giống cảnh có thể từ từ nói? Răng tôi đá/nh vào nhau cầm cập, âm khí trên người bùng phát, chuông khóa h/ồn bên hông kêu lên đi/ên cuồ/ng. Một bóng m/a đỏ rực từ trong chuông chui ra, hóa thành một tân nương áo đỏ trước mắt tôi.
"Phùng Doanh Quân, cô coi lão nương là Pokemon để sai khiến đấy à?" Tân nương áo đỏ đó tên là Sư Tĩnh Thu, một vị Q/uỷ Vương bị tôi nh/ốt trong chuông khóa h/ồn. Khi còn sống, gia đình cô bị người yêu h/ãm h/ại, cô vẫn luôn chờ đợi kẻ đó đầu th/ai chuyển kiếp.
Tôi lạnh lùng nói: "Sư Tĩnh Thu, nếu cô không giúp tôi bây giờ, thì ngày nào đó thực sự tìm thấy kẻ đó, đừng hòng tôi giúp cô!"
Chương 7
Chương 1
Chương 46
Chương 17
Chương 45
Chương 10
Chương 9
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook