Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Căn nhà ở khu ổ chuột này cách âm dở tệ.
Chỉ cách tôi và R7 một bức tường mỏng, mấy cô ấy còn dai sức hơn người thường, biết chơi hơn cả con người. Tiếng động ầm ĩ như muốn làm sập cả căn nhà.
Là đàn ông khỏe mạnh đang tuổi thanh xuân căng tràn nhựa sống, đêm nào cũng nghe thứ âm thanh ấy, bạn có thể tưởng tượng tôi đi/ên lo/ạn và bứt rứt đến mức nào.
Một đêm nọ, tôi tưởng R7 đã ngủ (hắn nằm im bên cạnh tôi đã lâu), liền nảy sinh vài ý nghĩ... tội lỗi.
Đúng lúc ấy, R7 đột nhiên hỏi: "Quế Lâm, em sao thế?"
Tim tôi đ/ập thình thịch, suýt chút nữa thì h/ồn xiêu phách lạc. Tôi gắt lên: "Anh nhất định phải lên tiếng vào lúc này sao?"
Hắn kéo chăn ra, đ/è vai tôi lật ngửa người tôi lại, rồi chợt hiểu ra: "Em đang tưởng tượng về ham muốn của mình."
Tôi: "..."
Người máy quả thực không hiểu ẩn dụ là gì.
Có lẽ vì thấy tôi ngượng chín mặt, R7 dùng giọng điệu khoa học giảng giải: "Không sao đâu Quế Lâm, đây là nhu cầu sinh lý bình thường, em không cần x/ấu hổ."
Hứng thú trong tôi vụt tắt. R7 lại hỏi: "Cần tôi giúp không?"
Tôi nghi ngờ: "Anh biết làm sao?"
R7 nghiêm túc nhưng vô cảm đáp: "Tôi biết quy trình, Quế Lâm."
Rồi hắn đưa tay ra.
Dù vốn mặt dày mày dạn, tôi vẫn không chịu nổi ánh mắt thẳng thừng thậm chí hơi tò mò của hắn, đành nhắm tịt mắt lại.
Đột nhiên R7 dùng tay kia kẹp lấy lưỡi tôi - vốn thè ra chút xíu khi tôi thở bằng miệng. Hắn nói: "Quế Lâm, sao em giống chó thế?"
Tôi ụ ịt bảo hắn buông ra. Khi rút tay về, ngón tay hắn ướt nhẹp nước bọt tôi, lấp lánh dưới ánh trăng lọt qua khe cửa.
Tôi trợn mắt: "Đồ chó má!"
R7 giảng giải: "Lúc nãy em thè lưỡi, chỉ có chó mới thè lưỡi khi thở."
... Một câu bình thường mà sao nghe như lời khiêu gợi vậy?
Tôi nuốt nước bọt: "Anh đâu phải người, anh không hiểu đâu."
R7 nhìn tôi: "Tôi muốn hiểu."
Bỗng tôi tò mò không biết mẫu người máy này có phản ứng không, liền với tay sờ vài cái rồi hỏi: "Anh có cảm giác gì không?"
R7 chớp mắt: "Cảm giác nào?"
Vốn từ tôi nghèo nàn, không biết diễn tả sao: "Kiểu như nóng ran người, cảm giác có luồng điện chạy khắp cơ thể, khô cổ háng, đại loại thế."
Mắt R7 bỗng sáng rực. Hắn nói: "Thử lại đi, Quế Lâm."
Chẳng mấy chốc tôi đã khám phá ra. Hệ thống phản hồi sinh lý của hắn được thiết kế cực kỳ hoàn chỉnh - có cảm giác đ/au, cũng có ham muốn.
Nhưng khác con người, ham muốn của hắn không phải bản năng. Nếu chưa từng trải nghiệm, hắn sẽ không tự nhiên sinh d/ục v/ọng khi thấy hay nghe điều gì.
Nói cách khác, cần được kích hoạt thụ động.
Mà trước giờ hắn chưa bao giờ thử nghiệm kiểu này.
Cảm giác mới lạ khiến R7 thích thú, liên tục đòi tôi sờ hắn.
Thậm chí còn định biến việc này thành bài tập trước khi ngủ mỗi đêm.
Thế thì ngủ kiểu gì?!
Về sau tôi cuộn chăn kín mít, nhất quyết không thèm để ý hắn.
Hừ, đồ người máy xảo quyệt...
Bọn người máy ch*t ti/ệt không hiểu chuyện này nguy hiểm thế nào đâu!
10
Chương 15
Chương 16
Chương 7
12 - END
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook