Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nhưng mà, ngày hôm đó Cố Tả đã 21 tiếng không trả lời tin nhắn WeChat của tôi.
Trước đây khoảng cách dài nhất cũng chỉ là 8 tiếng.
Tôi luống cuống tay chân, nước mắt rơi lã chã.
Tôi như phát đi/ên gọi điện thoại, gửi tin nhắn WeChat cho Cố Tả.
Cuối cùng, tôi nghĩ, cho dù Cố Tả thật sự bị nhiễm bệ/nh, thật sự ngã xuống, liệu có ai nhìn thấy điện thoại anh đang reo, giúp anh bắt máy, để tôi được nhìn anh lần nữa không.
Để tôi được nhìn anh lần nữa...
Anh là thiên thần áo trắng, anh là "người đi ngược chiều", anh là dũng sĩ chiến đấu với tử thần...
Nhưng anh cũng là chàng trai của tôi mà, là chàng trai bị tôi b/ắt n/ạt sẽ bĩu môi, thích ăn bánh trứng gà ở cổng bệ/nh viện, là chàng trai lúc sấm sét sẽ sợ hãi chui vào lòng tôi mà...
Làm gì có thiên thần áo trắng nào? Chẳng qua chỉ là một đám trẻ con thay một bộ quần áo, học theo dáng vẻ của thế hệ đi trước, chữa bệ/nh c/ứu người, giành gi/ật con người từ tay tử thần mà thôi...
Tôi gửi tin nhắn WeChat cho Cố Tả: "Cố Tả, anh không được ch*t! Cố Tả, anh không được ch*t! Cố Tả, chỉ cần anh không ch*t, chúng ta sẽ ở bên nhau, được không? Chúng ta sẽ kết hôn, sinh thật nhiều thật nhiều con..."
Gửi tin nhắn xong, tôi nằm bò trên giường khóc nức nở, không muốn đáp lại bất kỳ sự quan tâm nào.
Thế giới như sụp đổ.
Mãi đến nửa tiếng sau, tiếng chuông video WeChat làm tôi bừng tỉnh:
Là Cố Tả!
Tôi r/un r/ẩy ấn nút màu xanh lá.
Phía bên kia điện thoại, là khuôn mặt Cố Tả.
Anh mặc bộ đồ bảo hộ đã cởi mũ, dựa vào tường ngồi bệt xuống đất, vết hằn khẩu trang trên trán, trên mặt rõ mồn một, vùng da xung quanh đã bắt đầu dị ứng, sưng đỏ.
Tơ m/áu trong mắt và bọng mắt hằn rõ vẻ mệt mỏi. Nhưng may mắn là anh không sao, anh vẫn đang ở cùng các đồng nghiệp.
Không đợi tôi nói, anh yếu ớt mở miệng: "Hữu Hữu, những gì em vừa nói là thật sao?"
"Gì cơ?" Tôi vẫn chưa hoàn h/ồn, nước mắt không ngừng rơi.
"Chúng, chúng ta kết hôn, sinh thật nhiều thật nhiều con..." Anh mệt đến mức mắt sắp không mở nổi, nhưng ánh mắt vẫn kiên định như cũ.
Tôi khóc rồi lại cười, cười rồi lại khóc: "Đương nhiên là thật. Anh nhất định phải bình an cho em."
Khoảnh khắc đó, Cố Tả dựa vào tường, nhìn tôi chăm chú.
Bất chợt trong một thoáng lơ đãng, nụ cười đẫm nước mắt ấy đã đậu trong lòng bàn tay tôi.
Đôi mắt anh sáng lấp lánh cười với tôi, trong mắt như chứa cả một dải ngân hà rực rỡ. Thì ra bất kể lúc nào, trong mắt anh cũng có nhiều sao đến thế…
(Hết)
Ngoại truyện Cố Tả
Chương 3
Chương 8
Chương 30
Chương 7
Chương 7
Chương 10
Chương 6
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook