Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thôi.
Không nghĩ nữa.
Gửi địa chỉ nhà và mật mã khóa cửa cho cậu xong, tôi cũng rời khỏi phòng riêng.
Về đến nhà, tôi nhận được tin nhắn của Kỳ Diêm.
Kỳ Diêm: "Cảm ơn anh. Hôm nay em về nhà thu dọn hành lý. Đúng lúc mai em được nghỉ, sáng mai em sẽ qua."
Tôi gửi lại một biểu tượng OK.
---
08
Sáng hôm sau, tôi ngủ đến chín giờ mới dậy.
Không phải làm trâu làm ngựa đúng là sướng thật.
Vừa bước ra khỏi phòng ngủ, tôi đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức.
Ngẩng đầu nhìn lên.
Ngay cửa đặt hai chiếc vali lớn.
Kỳ Diêm từ trong bếp đi ra.
"Anh dậy rồi à? Có thể ăn sáng rồi."
Tôi bước vào phòng ăn.
Trên bàn bày kín một bàn đồ ăn.
"Em không biết buổi sáng anh thích ăn gì nên có nấu cháo trắng với bánh bao, cũng làm vài món xào ăn với cơm, còn có cả sandwich..."
Nhìn cậu vừa giới thiệu từng món ăn, trong lòng tôi không khỏi thấy ấm áp.
Trước đây bố mẹ tôi chỉ toàn cho tôi ăn bánh mì lát.
Đến khi ra ở riêng, tôi mới bắt đầu gọi đồ ăn ngoài nên ăn uống khá hơn.
Hóa ra...
Buổi sáng có người nấu cơm cho mình lại là một chuyện hạnh phúc đến vậy.
"Tôi ăn hết."
Để cậu tin lời mình, tôi ăn sạch cả bàn.
Ăn no uống đủ xong, tôi đi chơi game.
Kỳ Diêm thì rót trà, gọt trái cây mang đến cho tôi.
Đến năm giờ chiều, cậu đeo ba lô lên.
"Anh, bữa tối em nấu xong rồi, để trong tủ giữ nhiệt. Lúc nào đói thì anh lấy ra ăn nhé. Em đi làm đây."
Tôi xua tay.
"Đi đường cẩn thận."
Chơi game mệt rồi, tôi đi ăn cơm.
Nhìn bốn món một canh trong hộp giữ nhiệt, tôi thật sự muốn khóc.
Cuộc sống thế này...
Tôi muốn sống cả đời.
Ngày qua ngày.
Kỳ Diêm chăm sóc tôi vô cùng chu đáo.
Cơm bưng tận miệng, quần áo đưa tận tay.
Mỗi lần tôi chơi game quá lâu, cậu còn xoa bóp cho tôi.
Quả nhiên...
Sống với ai sao có thể giống nhau được chứ?
Hôm ấy, Kỳ Diêm tan làm về.
Trông cậu rất buồn.
Tôi ném hộp bắp rang trong tay xuống.
"Sao thế? Tâm trạng không tốt à?"
Kỳ Diêm ngồi xuống cạnh tôi.
"Em học một bài nhảy mới, nhưng cứ thấy không đúng, lại không biết sai ở đâu."
Tôi lập tức ngồi thẳng dậy.
Đúng chuyên môn của tôi rồi còn gì.
"Để tôi xem."
Cậu lập tức nhảy một lượt.
Tôi đứng dậy đi đến bên cạnh sửa động tác cho cậu.
"Em nhìn này, động tác này phải dùng lực ở đây."
Tôi giơ tay đặt lên phần eo và bụng của cậu.
"Chỗ này, rồi dẫn lực xuống hông."
Cậu thử làm theo.
Tôi lắc đầu.
"Vẫn chưa đúng."
Tôi xoay người, quay lưng về phía cậu.
Rồi kéo tay cậu đặt lên hai bên hông mình.
Theo tiếng nhạc, tôi nhẹ nhàng lắc hông để cậu cảm nhận.
"Cảm nhận được chưa? Điểm phát lực ấy."
"Được rồi. Em hiểu đại khái rồi."
Nghe cậu trả lời, tôi nghi hoặc quay đầu lại.
Sao giọng lại khàn thế?
Vừa quay đầu...
Tôi đã thấy vành tai cậu đỏ bừng.
Tôi đâu phải người ngốc.
Sao lại không biết là chuyện gì.
Cậu thích tôi.
Động chạm cơ thể khiến cậu ngượng.
Sống cùng nhau nhiều ngày như vậy, ánh mắt cậu nhìn tôi mang ý gì, tôi hiểu quá rõ.
Nhưng...
Tôi lại muốn trêu cậu.
Thế là tôi xoay một vòng ngay trong lòng cậu.
Rồi vòng tay ôm lấy cổ cậu.
Bàn tay cậu vẫn đặt trên hông tôi.
Tôi khẽ lắc người, cố nén nụ cười nơi khóe môi.
"Thế này thì sao? Cảm nhận được điểm phát lực chưa?"
Ánh mắt Kỳ Diêm nhìn tôi đã có chút ngẩn ngơ.
Tôi nhìn thẳng vào mắt cậu, lại nhích gần thêm một chút.
Bàn tay Kỳ Diêm từ hông tôi trượt lên lưng dưới.
Khẽ siết một cái.
Cả người tôi lập tức áp sát vào cậu.
Chương 13
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook