Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Từ nhỏ đến lớn, mỗi khi đ.á.n.h nhau hội đồng với đám trẻ, tôi luôn là đứa ở lại dọn dẹp hậu chiến. Đám bạn nối khố của tôi lúc nào cũng chạy biến đi nhanh như một làn khói, trước khi chạy còn không quên hét vọng lại: "Tiểu Mãn, chỗ này giao cả cho bà đấy!"
Đây là lần đầu tiên trong đời, có người bảo tôi hãy chạy trốn trước.
Miệng Lục Diệc Chu vẫn không ngừng đóng mở, hình như anh đang chỉ cho tôi lối thoát đến chỗ thuyền c/ứu sinh. Nhưng tôi chẳng nghe lọt tai chữ nào cả. Tôi chỉ có thể nghe thấy nhịp tim mình đang đ/ập rộn lên như trống trận.
Thình thịch. Thình thịch.
"Đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng!"
Ngay lúc đó, tiếng s.ú.n.g lại vang lên chói tai. Đám hải tặc lạnh lùng b.ắ.n c.h.ế.t vài nhân viên phục vụ mặc đồng phục ngay tại chỗ để thị uy. Sau khi đã trấn áp được toàn bộ đám đông, tên cầm đầu ra lệnh cho đàn ông quỳ sang bên trái, phụ nữ quỳ sang bên phải.
28.
Rất nhanh sau đó, tất cả phụ nữ đều vừa khóc sụt sùi vừa tụ lại một chỗ. Mấy gã đàn ông cao lớn đứng giữa đám đông dùng ánh mắt d/âm tà và đ/ộc á/c quét qua quét lại một lượt.
Một gã da trắng có vết s/ẹo dài trên mặt đột ngột chĩa s.ú.n.g vào Lâm Ngữ Vi, ra hiệu bảo cô ta đứng dậy. Lâm Ngữ Vi lúc này lớp trang điểm tinh xảo đã lem nhem vì khóc lóc, cô ta tuyệt vọng lắc đầu, không chịu đứng lên.
Gã s/ẹo lạnh lùng nã một phát s.ú.n.g nát đầu một nhân viên phục vụ khác, rồi lại chĩa họng s.ú.n.g đen ngòm về phía cô ta. Rõ ràng, hắn đã không còn chút kiên nhẫn nào.
M/áu tươi chảy tràn trên mặt đất, những mảnh ly thủy tinh vỡ vụn và bàn tiệc đổ nát... Đại sảnh vốn dĩ xa hoa bậc nhất chỉ trong chớp mắt đã biến thành địa ngục trần gian.
Lâm Ngữ Vi hoàn toàn sụp đổ. Trong cơn hoảng lo/ạn, cô ta bỗng giơ tay đẩy mạnh một người khác ra phía trước đám đông để thế thân.
Người phụ nữ có đường cong nảy nở, khuôn mặt xinh đẹp vừa ngã nhào ra trước đã lập tức thu hút sự chú ý của một tên hải tặc người Nhật. Hắn bước tới, dùng ngón tay th/ô b/ạo nâng cằm người phụ nữ lên, nở một nụ cười d/âm đãng rồi gật đầu đắc ý.
Cái đệch! Đó chẳng phải là mẹ của Lục Diệc Chu sao?
Ngay sau đó, lần lượt có thêm ba gã đàn ông khác tiến lên lôi thêm mấy cô gái nữa ra. Gã da trắng s/ẹo và tên cầm đầu trao đổi vài câu, có vẻ như chúng định đưa họ sang một căn phòng khác.
Các cô gái gào khóc t.h.ả.m thiết, nhưng lũ hải tặc chỉ đứng đó hố hố cười cợt nhìn màn kịch này.
Tôi thở dài một tiếng, giơ tay đứng phắt dậy, "Tôi có thể đổi chỗ cho bà ấy không?"
Tôi chỉ tay vào mẹ của Lục Diệc Chu. Mẹ anh với đôi mắt đỏ hoe ngước lên, nhìn tôi bằng vẻ không thể tin nổi.
Đám người ban đầu sững lại, sau đó cười rộ lên khoái chí. Tên hải tặc Nhật thậm chí còn cười đến chảy nước mắt, hắn bước tới và lôi tuột tôi đi.
29.
Dưới những ánh mắt tuyệt vọng, phẫn nộ và lo lắng của người thân, tôi cùng vài cô gái khác bị lũ hải tặc lôi đi. Trước khi rời khỏi đại sảnh, tôi bắt gặp ánh mắt đ/au đớn của Lục Diệc Chu, tôi khẽ nháy mắt với anh một cái.
Chẳng mấy chốc, chúng tôi bị đưa đến một phòng suite vô cùng sang trọng. Mấy gã đàn ông đóng sầm cửa lại, quăng chúng tôi xuống sàn rồi vừa cười hô hố vừa bắt đầu tháo thắt lưng.
Tôi lẳng lặng đứng dậy. Trước những ánh mắt ngơ ngác của mọi người, tôi bắt đầu... x/é gấu váy của mình.
Khoảnh khắc tiếng s.ú.n.g vang lên lúc nãy, tôi đã kịp thời quấn bộ phi đ/ao quanh eo. Bao da màu đen này được thiết kế giống hệt một chiếc thắt lưng, nhìn qua cứ ngõ là một món phụ kiện phối cùng bộ lễ phục đen tôi đang mặc.
Tên hải tặc Nhật thấy tôi "chủ động" như vậy thì vừa cười lớn vỗ tay vừa sấn sổ tiến lại gần. Ngay khi bàn tay hắn định chạm vào mặt tôi, tôi đã ra chiêu.
Một cú nhảy vọt, tôi cưỡi lên cổ hắn, hai chân kẹp ch/ặt lấy gáy hắn, đồng thời xoay người rút đ/ao. Thân pháp tựa bóng m/a, nhanh như chớp gi/ật.
Chỉ trong tích tắc, cổ tay của tất cả những tên hải tặc trong phòng đều bị cắm phập một con d.a.o nhỏ, m.á.u tươi phun ra không ngừng. Tôi chụm hai tay lại, giáng một cú thôi sơn cực mạnh vào huyệt thái dương của tên hải tặc Nhật, hắn đổ rầm xuống đất ngay lập tức.
Trong lúc hắn đang ngã xuống, tôi đã kịp thời tung người kết liễu nốt những tên còn lại. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, chỉ trong vài nhịp thở, lũ hải tặc vừa nãy còn hung hăng bạo ngược giờ đã nằm la liệt dưới đất.
Mấy cô gái ngây người nhìn tôi, đến tận lúc này vẫn chưa kịp hoàn h/ồn. Tôi liếc nhìn lỗ thông gió trên trần nhà, đề khí nhảy lên tháo tấm chắn ra, rồi quay lại trấn an các cô gái đang sợ đến ngây dại bằng giọng nhẹ nhàng nhất có thể: "Lát nữa tôi sẽ bế các cô lên đó, các cô cứ trốn trong lỗ thông gió, đừng xuống dưới khi tôi chưa gọi, biết chưa?"
"Tiểu Mãn, cảm ơn cháu!" Mẹ của Lục Diệc Chu là người phản ứng lại đầu tiên, bà nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn thấy vị c/ứu tinh của đời mình.
30.
Sau khi đưa họ lên chỗ an toàn, tôi mới có thời gian rút điện thoại ra gọi cho quản gia. Tin rằng với thực lực của nhà họ Lục, đội c/ứu hộ sẽ sớm tới thôi. Nhưng đây đã là vùng biển sâu, ước chừng phải mất một khoảng thời gian nữa, từ giờ đến lúc đó chắc chắn sẽ còn một trận á/c chiến.
Chương 4
Chap 10 - Hết
Chap 9 - Hết
Chap 9
Chap 10 - Hết
Chap 8 - Hết
Chap 7 - Hết
Bình luận
Bình luận Facebook