Nợ phải trả - Hệ liệt Cửa hàng người giấy 4

Nợ phải trả - Hệ liệt Cửa hàng người giấy 4

Chương 13

20/02/2024 11:39

Bữa tiệc khai máy được tổ chức ở khách sạn.

Trên màn hình lớn đang chiếu một loạt việc làm ấm lòng khi đi thăm hỏi khu vực miền núi của Lục Phong Ngôn.

Tôi cầm một chiếc ô đỏ, đứng ở cửa sảnh bữa tiệc.

Lục Phong Ngôn ở xa xa uống rư/ợu với đạo diễn đã nhìn thấy tôi, cốc rư/ợu trong tay tuột khỏi tay rơi xuống đất vỡ vụn.

Bồi bàn vội vàng ngồi xuống lau giày da cho cậu ta, luôn miệng nói xin lỗi.

Đạo diễn ân cần hỏi cậu ta đã xảy ra chuyện gì.

Cậu ta dụi dụi mắt, sau khi x/á/c nhận là tôi, thì bước chân thật nhanh đi về phía tôi.

Lục Phong Ngôn dẫn tôi ra khỏi sảnh bữa tiệc, đứng ở trong đại sảnh.

“Tiên… Tiên cô, cô tới tìm tôi có chuyện gì sao?”

Cậu ta mỉm cười cứng ngắc, ánh mắt lẩn trốn.

Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào cậu ta.

“Lục Phong Ngôn, cậu quên mất đã hứa gì với tôi rồi sao?”

Cậu ta mím môi, không còn sự hoảng lo/ạn khi xưa đến tìm tôi.

Thở phù một hơi nặng nề, giống như đã hạ quyết tâm nào đó.

“Tiên cô, không ngại nói cho cô biết, bây giờ tôi đã không sợ cô nữa rồi.”

“Đợt trước tôi xảy ra chuyện đều là vì Thanh Âm đạo trưởng ch*t, trận pháp ông ta bày cho tôi mất linh nghiệm.”

“Lần này, tôi đã tìm một pháp sư nước khác, ông ta đã giải quyết tất cả vấn đề cho tôi rồi.”

“Còn về phần tôi ch*t hay không, cũng không phải việc tiên cô nói là tính.”

Tôi nhìn khuôn mặt coi trời bằng vung của cậu ta, cảm thấy có chút buồn cười.

“Lục Phong Ngôn, tôi đã chỉ đường cho cậu, vì sao cậu cứ muốn đi tìm những tà môn ngoại đạo kia?”

Cậu ta cười khẩy một tiếng.

“Tiên cô, con người một khi đã đi vào cuộc chiến danh lợi thì sẽ không dễ dàng rời đi đâu.”

“Có lẽ cô không biết, cảm giác được vạn người kính trọng ngưỡng m/ộ kia như nào đâu.”

“Tất cả ánh mắt của mọi người đều đuổi theo cô, bọn họ vui mừng chỉ vì một câu nói của cô, cũng vì một cái nhíu mày của cô mà buồn bã.”

“Tôi có thể nắm giữ đi hay ở của một người, có thể nắm tiền đồ của họ ở trong tay, loại cảm giác này, quá khiến người ta mê đắm, tôi không nỡ buông tay!”

Cậu ta đi quanh tôi một vòng.

“Cô cứ kinh doanh tốt cửa hàng giấy của mình đi, sau này, chúng ta sẽ không còn cơ hội gặp mặt nữa đâu.”

“Cô tự mình rời đi đi, nếu như tôi gọi bảo vệ tới đây, cục diện sẽ không quá đẹp mắt đâu.”

“Ng/u xuẩn cứng đầu!”

Vẻ mặt của Lục Phong Ngôn khựng lại.

“Cô nói gì?”

Tôi cười khẽ.

“Tôi nói Thiên đường có đường cho cậu đi, địa ngục không cửa cậu lại tự mò tới.”

Danh sách chương

5 chương
20/02/2024 11:44
0
19/02/2024 09:18
0
20/02/2024 11:39
0
19/02/2024 09:18
0
19/02/2024 11:15
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Mới cập nhật

Xem thêm

Phân Hóa Thành Omega Trước Mặt Kẻ Thù Không Đội Trời Chung

Chương 8

13 phút

Ông Hoàng Âm Nhạc Theo Đuổi Tôi Lên Gameshow

Chương 6

41 phút

Vợ Kiến

Chương 9

1 giờ

Hoàng thượng có bệnh

Chương 8

2 giờ

Ta Là Ác Nữ Phụ Chiếm Công Giả Mạo

Chương 6

2 giờ

Sau Khi Hồi Triều, Mẫu Thân Điên Cuồng Hộ Tử

Chương 7

2 giờ

Âm thanh hiểu lòng ta

Chương 6

2 giờ

Cô Dâu Xua Đen Đủi Chương 1 Toàn thân đau nhức như bị xe cán qua, bên tai ù đi, có tiếng khóc than não ruột văng vẳng bên tai. - Con của mụ ơi! Con nhất định phải tỉnh lại! Nếu con có mệnh hệ gì, mụ cũng không sống nổi nữa! Thanh âm đau khổ ấy cứ như mũi kim đâm thẳng vào óc, khiến người nằm trên giường nhíu mày, chậm rãi mở mắt. Trước mắt là trần nhà đen xỉn, hơi ẩm mốc xộc vào mũi. Cổ họng khô rát như lửa đốt, khó nhọc lắm mới thốt ra được tiếng: - Nước... Tiếng khóc đột ngột ngừng bặt. Một bóng người vội vàng chạy tới, hai tay run rẩy nâng bát nước lên môi nàng: - Con gái! Con tỉnh rồi! Trời cao có mắt! Trời cao có mắt! Nước mắt mụ ta rơi lã chã, tay chân luống cuống như được cả tấn vàng. Người phụ nữ trên giường uống vài ngụm, tầm nhìn dần trở nên rõ ràng. Đầu vẫn còn choáng váng, nhưng ký ức nguyên chủ đã ùa về đầy đủ. Nàng nhắm mắt, trong lòng chua xót: Không ngờ mình lại xuyên vào thân phận cô dâu xua đen đủi, vừa gả tới nhà chồng đã thành góa phụ. Bên tai lại văng vẳng tiếng nức nở: - Con dâu à, con phải sống cho bằng được! Dù thằng bé nhà mụ có phải chết, con cũng phải sống! Khóe môi người phụ nữ khẽ nhếch lên. Sống ư? Kẻ nào cũng muốn nàng chết, kẻ nào cũng nhăm nhe nuốt trọn tài sản nhà chồng. Vậy thì... ai mới là kẻ đáng chết?

Chương 7

2 giờ
Bình luận
Báo chương xấu