Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Đồng Niên
- Vợ Ơi! Ăn Cơm Nào
- Chương 2: Thay đổi
Sau vài ngày, Hà Khanh đã tổng hợp được vài chuyện. Thứ nhất, phu lang hiện tại của nguyên chủ tên là Ngân Tử, là người mà mẹ nguyên chủ đã bỏ tiền ra để cưới về. Nói vậy cũng chưa đúng lắm, người cậu ta muốn cưới là em gái cùng cha khác mẹ với Ngân Tử, cô ta tên là Hạ Hoa. A Phu của Ngân Tử đã mất, cha cậu cưới một người phụ nữ mới sinh ra Hạ Hoa. Hai nhà đều nghèo khó, mẹ của nguyên chủ cũng dứt hết vốn liếng để làm sính lễ cưới Hạ Hoa. Cuối cùng nhà bên đấy lại cuỗm hết tiền sính lễ, ngày thành hôn lại đẩy Ngân Tử tới. Sau đó lại nhất quyết không đổi người, dẫn đến mẹ nguyên chủ tức tới sinh bệ/nh rồi mất. Mà nguyên chủ cũng vì chuyện này là lạnh nhạt, đối xử với Ngân Tử cũng không mấy tốt đẹp.
Thứ hai là, nguyên chủ là một đồng sinh đang chuẩn bị thi cử cầu công danh. Tính khí thất thường hay bị các học trò khác dè bỉu b/ắt n/ạt, nhà lại không có tiền, sĩ diện thì cao, cuối cùng bị người ta hội đồng đ/á/nh đến mất mạng. Vừa hay cho anh cái chỗ để đến nơi này. Hà Khanh không có dự định đi học thi công danh gì đó. Năm 10 tuổi anh đã theo sư phụ vào phụ việc bếp núc, 13 tuổi đã có thể tự mình đứng bếp, 25 tuổi đã là đầu bếp nổi tiếng cả nước, đi thi đấu khắp thế giới. 30 tuổi sự nghiệp đã vững vàng, có vài nhà hàng của riêng mình. Giờ bảo anh vào ngồi đọc sách viết chữ, anh thực sự không làm được.
Thứ ba là, anh thấy hơi thích không khí làng quê ở nơi này rồi, gần gũi thiên nhiên, không ồn ào, bận rộn như trước kia nữa. Hơn nữa xu hướng tính dục của anh là nam. Nhiều năm bận rộn phấn đầu vì sự nghiệp khiến anh vẫn là một trai tân, bây giờ xuyên một phát lại có luôn vợ rồi. Anh thấy rất tốt. Nguyên chủ không vừa mắt Ngân Tử, nhưng anh lại thấy cậu rất đáng yêu, chỉ cần vỗ b/éo một thời gian, đảm bảo sẽ là một chàng trai xinh đẹp người người yêu thích.
“Không được! Vợ mình sao lại để nhiều người thích như vậy chứ”
Hà Khanh vừa nghĩ xong liền nhanh chóng phủ định. Nhưng nhìn cậu thiếu niên vẫn đang lụi cụi làm tất cả các việc nhà, nấu nướng, chăm sóc cho anh. Hà Khanh lại không nỡ mà đặt mục tiêu chăm sóc cậu thật tốt, rồi cũng phải làm cho cậu không được dòm ngó ai ngoài mình. Nghĩ vậy, anh liền đứng dậy vào bếp tìm người
“A Tử, để ta làm cho”
Ngân Tử đang làm một bát cháo trứng gà cho phu quân của mình, nghe tiếng liền gi/ật thóp là làm rớt trứng xuống đất vỡ tan. Tro bụi và đất bùn bám hết vào lòng đỏ đang vỡ ra khiến cậu rất xót, rồi lại rối rít nhìn Hà Khanh liên tục xin lỗi
“Xin lỗi, phu quân, ta xin lỗi, xin lỗi”
Hà Khanh biết Ngân Tử rất sợ nguyên chủ, dù làm sai hay không, cậu vẫn luôn bị nguyên chủ m/ắng nhiết thậm tệ. Nên bây giờ mới có phản xạ như vậy. Anh tiến đến ôm cậu thiếu niên g/ầy nhom vào lòng, xoa vài cái lên mái tóc đen thô ráp ấy. Nhỏ giọng nói
“Không sao hết, chỉ là một quả trứng mà thôi. Lấy quả khác là được, đừng sợ”
Cảm thấy thân thể có vẻ cứng đờ trong lòng mình, anh thấy thú vị liền hôn một cái chóc tên trán cậu ấy, rồi kéo người ra ngồi lên chiếc ghế ngoài cửa bếp. Nhìn thiếu niên đỏ bừng cả mặt cúi gầm không dám nhìn anh, Hà Khanh cười lớn trêu ghẹo
“Hôn một cái đã ngại thế rồi, sau này phải làm sao đây. Ngoan ngoãn ngồi đây, phu quân nấu đồ ngon cho em”
Không đợi cậu phản ứng, anh đã đứng dậy vào bếp, nhìn rổ trứng chỉ còn 3 quả. Trên bếp là một một nồi cháo loãng. Có vẻ vợ của anh không dám nấu nhiều gạo rồi. Hà Khanh tìm ki/ếm mở lu gạo, xúc thêm một ít mang đi rang, rồi bỏ vào nồi cháo đang nấu. Lại cho thêm hai quả trứng vào. Không lâu sau đã có một nồi cháo thơm lừng. Bỏ chút hành ngò vào nữa là hoàn chỉnh.
Nhà nghèo quá rồi, phải làm gì đó để ki/ếm tiền nuôi vợ m/ập mạp thôi, anh nhủ trong lòng
Ngân Tử lúc này mới phản ứng lại, liền nhanh chóng chạy vào phụ Hà Khanh dọn cháo lên ăn. Cậu định múc cháo liền bị ạnh ngăn cản, bảo cậu ngồi ngay ngắn vào chờ anh. Hà Khanh múc một bát đầy đẩy đến chỗ Ngân Tử, rồi mới múc một chén cho mình. Thấy cậu kinh ngạc nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe đầy cảm xúc, anh vuốt mái tóc của cậu, an ủi
“Ngoan, sau này tôi sẽ nấu cho em ăn mỗi ngày. Chúng ta sẽ cùng nhau sống thật hạnh phúc. Quên chuyện trước đây đi nhé, được không?”
Đáp lại anh không phải cái gật đầu, chỉ là một Ngân Tử lặng lẽ gạt nước mắt đi, rồi bê chén cháo cùng anh ăn bữa trưa trong ngày. Đối với anh như vậy là đủ rồi, mọi việc đều cần thời gian.
Chương 15
Chương 4
Chương 10
Chương 8
Chương 11
Chương 13
Chương 16
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook