Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Quỷ Nhìn Thấy Tôi
- Chương 5: Cùng nhau xuống địa ngục
Chương 5 Cùng nhau xuống địa ngục?
Nếu một người nói với bạn rằng bạn chỉ có một nửa linh h/ồn, bạn cảm thấy thế nào?
Không có cảm giác gì hết.
Kh//âu Kiến Quy cũng không cảm thấy mình có gì không đúng. Nhưng Quan Phán đúng là từ trong thân thể cậu lấy ra thứ gì đó, hơn nữa thân thể của cậu cũng theo đồ vật lấy ra mà vỡ nát.
Nếu như mình thật sự thiếu một nửa h/ồn, như vậy lúc trước chúng q/uỷ nhìn thấy mình thì lại gi/ật mình, chính là vì nguyên nhân này? Nếu như dung hợp, có phải liền biến trở về nguyên dạng hay không?
Nhìn đồ trong tay Quan Phán, Kh//âu Kiến Quy nói: “H/ồn phách bình thường này phải dung hợp như thế nào? Ăn nó sao?” Mảnh thủy tinh không biết có thể c/ắt vào miệng hay không…
Quan Phán lại cất mảnh vỡ đi: “Bây giờ ăn cũng vô dụng, theo anh đến một nơi đi.”
Kh//âu Kiến Quy: “Đi đâu?”
Quan Phán: “Địa ngục.”
Kh//âu Kiến Quy: “... Sắp đầu th/ai rồi sao?” Chẳng lẽ đầu th/ai mới có thể dung hợp?
Quan Phán: “Không phải đầu th/ai.” Nói xong, mặc kệ Kh//âu Kiến Quy hỏi thế nào, anh ta cũng không trả lời.
Đi địa ngục, cũng không phải giữa ban ngày là có thể đi, phải đợi đến nửa đêm, Quan Phán kéo cậu ra khỏi phòng, lại chỉ vào phần m/ộ trước nhà nói: “Đi thôi.”
Kh//âu Kiến Quy vẫn còn nghi hoặc, đây không phải là nhà sao? Đảo mắt đã đi vào đường Hoàng Tuyền.
Cứ tùy ý mà vào địa ngục như vậy sao? Cho nên ngôi m/ộ kia không phải cửa nhà mà là cửa tùy ý sao?
Đi lên đường Hoàng Tuyền, Kh//âu Kiến Quy mới chính thức cảm nhận được cảm giác thành q/uỷ, có lẽ là bởi vì thiếu một nửa h/ồn phách, trên đường Hoàng Tuyền gió lạnh từng trận, lạnh đến tận xươ/ng cốt. Lạnh thấu xươ/ng, khiến Kh//âu Kiến Quy không nhịn được răng run cầm cập, r/un r/ẩy muốn cọ lên người Quan Phán, rồi lại nhớ tới hắn cũng là q/uỷ. Cho nên, địa phủ loại địa phương lạnh như băng này căn bản ở không nổi, cũng khó trách tục ngữ hay nói vội vàng đi đầu th/ai. Không vội sợ là sẽ ch*t cóng nửa đường.
Quan Phán phát hiện ra sự khác thường của Kh//âu Kiến Quy, anh ôm Kh//âu Kiến Quy vào trong ngựk, thân thể lạnh lẽo cũng không cho cậu bao nhiêu ấm áp.
Anh ta dứt khoát bế ngang Kh//âu Kiến Quy, anh nhìn người trong ngựk nói: “Chờ em nhớ ra, chúng ta sẽ ra ngoài ở, không có việc gì thì không bao giờ đến địa phủ nữa được không?”
Kh//âu Kiến Quy có chút x/ấu hổ, nhưng ở trong lòng Quan Phán tựa hồ dễ chịu hơn không ít, cậu vùi đầu vào ngựk, rầm rì đáp: “Được, nơi này thật sự rất lạnh, tôi không thích.
Ôm một hồi lâu, cậu đột nhiên nhớ tới Quan Phán không thể nhìn thấy, cậu vội ngẩng đầu muốn cho Quan Phán xem đường.
Quan Phán cúi đầu: “Sao? Còn lạnh lắm sao?” Kh//âu Kiến Quy đối diện với một đôi mắt sáng ngời.
Kh//âu Kiến Quy: “Mắt của anh…” Trong mắt Quan Phán hiện ra tơ m/áu dày đặc.
Quan Phán: “Giống á/c q/uỷ, nhưng cũng có thể thấy được.”
Kh//âu Kiến Quy: “Không giống, rất đẹp.”
Quan Phán tựa hồ cười khẽ một tiếng: “Người trước kia cũng nói như vậy.”
Kh//âu Kiến Quy: “Cái gì?”
Quan Phán: “Không có gì, ngủ một lát đi, tỉnh rồi sẽ tới.”
Chương 12
Chương 20
Chương 13
Chương 19
Chương 13
Chương 23
Chương 16
Bình luận
Bình luận Facebook