Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
15
Kỷ Hoài An hoàn toàn không lên tiếng trong nhóm chat.
Tôi ngồi không yên suốt cả ngày ở ký túc xá, lo phát sốt lên vì sợ hắn hiểu lầm. Biết thế tối qua tôi nên nói rõ ràng luôn cho rồi, nhưng tại lúc đó uống rư/ợu vào hăng quá, tôi chỉ muốn đốp chát lại hắn thôi.
Đúng là đáng đời mà!
Mãi đến tối mịt Kỷ Hoài An mới về. Dạo này bên Hội sinh viên hình như rất bận, đang chuẩn bị tổ chức hoạt động cho lễ kỷ niệm 100 năm thành lập trường.
Kỷ Hoài An bước vào cửa, đến một cái liếc mắt cũng chẳng buồn bố thí cho tôi, áp suất quanh người hắn lạnh đến mức có thể đóng băng người khác.
Tôi lề mề tiến lên phía trước, lí nhí nói: "Cảm ơn món quà cậu tặng nhé. Tối qua Trần Du đúng là có tổ chức sinh nhật cho tôi thật, nhưng tôi với cậu ấy..."
"Tôi không muốn nghe chuyện của hai người." Kỷ Hoài An lạnh lùng ngắt lời, mắt vẫn dán ch/ặt vào điện thoại.
Tôi cứng họng, những lời giải thích đã chuẩn bị sẵn trong đầu phút chốc tan thành mây khói. Tôi lủi thủi leo lên giường, không khỏi tự giễu bản thân: Người ta giờ có còn thiết tha gì mình đâu, mình cuống quýt giải thích cái gì cơ chứ? Làm như thể tôi hám quay lại với hắn lắm không bằng.
Tôi vò đầu bứt tai, ép mình phải đi ngủ. Thế nhưng, nước mắt cứ vô thức rơi xuống, thấm ướt cả gối.
Mẹ kiếp!
16
Dạo này Kỷ Hoài An rất bận, tôi hiếm khi gặp hắn ở phòng. Mỗi lần tình cờ đụng mặt trên đường, hắn đều đi cùng lớp trưởng.
Tôi và hắn lại quay về trạng thái người dưng nước lã, chẳng ai buồn chủ động bắt chuyện với ai.
Tối thứ Sáu đi chơi bóng với mấy ông bạn cùng phòng về, ngang qua trung tâm hoạt động đoàn hội, tôi nghe thấy tiếng hát vang lên từ bên trong.
"Ơ, hình như đang tổng duyệt tiết mục văn nghệ trường nè, Kỷ Hoài An cũng ở đó đấy, tụi mình vào xem đi!" Chu Kha hăng hái chạy về phía trong.
Tôi tụt lại vài bước, tiến đến bên cửa sổ, thấy Kỷ Hoài An và lớp trưởng đang cùng tập luyện, họ đảm nhận vai trò dẫn chương trình. Hai người mặc sơ mi, trông cũng ra dáng lắm.
Đội dẫn chương trình gồm hai nam hai nữ, mấy bạn nữ đi ngang qua cứ lén nhìn bọn họ suốt.
"Oa, đúng là đẹp trai thì làm gì cũng sướng, cảm giác Kỷ Hoài An đứng cạnh ai cũng thấy đẹp đôi hết á." Chu Kha vẻ mặt đầy ngưỡng m/ộ.
"Người bên cạnh là lớp trưởng lớp họ đúng không? Trông tri thức phết, đứng cạnh nhau cũng hợp thật." Lục Nghiêm hùa theo, hai ông tướng bám vào cửa sổ hóng hớt.
Tôi mặt không cảm xúc nhìn bóng dáng phía xa kia. Dù trong lòng chẳng dễ chịu gì, nhưng vẫn phải thừa nhận, Kỷ Hoài An và lớp trưởng trông rất xứng đôi, xét về mọi mặt.
"Nghe nói năm nay nhiều bạn nữ đăng ký diễn văn nghệ là để được tiếp cận Kỷ Hoài An đấy nha."
Chu Kha tám chuyện, thấy tôi không phản ứng bèn huých tôi một cái: "Dực ca, sao cậu không nói gì thế?"
"Tớ mệt rồi, về trước đây." Tôi uể oải vẫy tay, ôm bóng rổ quay người bỏ đi. Mai còn phải đi làm thêm, hôm nay cần nghỉ ngơi sớm.
Vài phút trước giờ đóng cửa ký túc xá, Kỷ Hoài An mới về phòng. Tôi đang co ro dưới chăn tính toán sổ sách, trích ra một phần tiền chuyển cho mẹ. Bà hiện đang làm việc ở công xưởng dưới quê, còn gã bố khốn nạn của tôi đã bị bắt vì tội cố ý gây thương tích. Gia đình dù đã ổn định hơn nhưng vẫn nghèo rớt mồng tơi. Bà chỉ trông mong mỗi vào việc tôi sau này có chút tiền đồ thôi.
Chương 6
Chương 7
Chương 17
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook