Kiều Mặc Vũ đi tới bên cạnh, tiện tay nhặt lấy một cây sắt mảnh để mở khóa cho ông nội, tôi kể lại tình hình một lượt cho cậu ấy nghe thì sắc mặt cậu ấy liền cứng lại.
“Toang rồi!”
“Cậu vứt hạt châu xuống thì đã không tác dụng gì nữa rồi.”
“Một khi tới giờ Dậu, âm thịnh dương suy, âm khí tăng thêm, những sáp thi đó không có hạt châu để hấp thụ thi khí cho chúng nên đã không thể kh/ống ch/ế được nữa rồi. Hạt châu đó lại còn bị lồ lộ phơi dưới ánh nắng mặt trời lâu như thế, trong một thời gian ngắn không sinh ra được âm khí nên nó không thể kiểm soát được những x/á/c ch*t đó.”
Kiều Mặc Vũ mở khóa c/òng tay, hai tay tạo thành thủ quyết, lẩm bẩm: “Dậu thuộc âm kim, kim chủ sát ph/ạt, dương hỏa khắc kim…”
“Có rồi, mình sẽ bày Thích Cấn trận, để hạt châu làm mắt trận, nhanh chóng kí/ch th/ích âm khí của nó, cậu mau xuống nước vớt hạt châu lên đây.”
Tôi trừng lớn mắt.
“Cái gì?”
Kiều Mặc Vũ kiên nhẫn giải thích.
“Cấn có nghĩa là núi lớn, Thích Cấn trận là trận pháp có thể làm loãng sức mạnh của á/c q/uỷ trong núi, mình cần tìm một mắt trận hút lấy âm khí, để hút hết âm khí ngầm trong lòng đất ra rồi ngưng tụ chúng lại ở mắt trận, hạt châu đó sẽ khôi phục lại tác dụng nhanh thôi.”
Tôi xua xua tay, sắc mặt đầy sợ hãi.
“Cậu bảo mình xuống nước vớt hạt châu á?”
“Đúng vậy, hạt châu đó từng qua tay cậu, may mà cũng coi như là từng có liên hệ với cậu, cậu xuống nước dựa vào cảm ứng trong lòng là có thể tìm được nó.”
“Thôi được rồi, đừng phí lời nữa, may mà mình đã dự đoán được trước nên đã chuẩn bị đầy đủ đồ rồi, mình đã bảo Giang Hạo Ngôn mang đồ lặn tới đây, cậu cũng chuẩn bị đi.”
Ông nội đứng bên cạnh muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi.
“Kiều môn chủ, Nguyệt Nguyệt nhà chúng tôi không làm được đâu…”
Kiều Mặc Vũ trừng mắt.
“Hay là ông đi cùng cậu ấy?”
“Ấy ấy, nhóc con, cháu cứ yên tâm, xuống dưới nước vừa đúng dịp coi như là rèn luyện sự dũng cảm đi, ông nội đã tính cho cháu rồi, cháu có thể sống thọ đến tám mươi tuổi cơ. Ông nội thì không làm được đâu, bộ xươ/ng già này mà xuống nước thì chỉ có đi thôi.”
Tôi rưng rưng muốn khóc, tôi thật sự không muốn xuống nước, nhưng tôi lại nghĩ diễn biến của câu chuyện bây giờ đã tới nước này rồi thì chính tôi cũng có một phần trách nhiệm. Tôi cắn cắn môi, cả người căng cứng, đeo thiết bị lặn lên một cách máy móc.
Kiều Mặc Vũ vội vội vàng vàng, cầm lấy cây ki/ếm gỗ đào cùng một đống cờ lệnh, vừa dọn dẹp sáp thi, vừa tranh thủ bày trận pháp.
Bình luận
Bình luận Facebook