Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Khi vội vã đến tỉnh khác trong đêm, tôi vẫn còn chút mơ hồ.
Lúc tôi tìm giáo viên hướng dẫn để xin phép đi tiếp tế nhu yếu phẩm cho đội thi đấu ở tỉnh khác.
Giáo viên nhìn cái chân tàn phế của tôi với vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi.
May mà bình thường bố mẹ tôi không ít lần tài trợ cho trường, nên đơn xin được duyệt rất nhanh.
Tôi đến khách sạn đội thi đấu ở, nhắn tin rất chuyên nghiệp cho đội trưởng Tống Dữ.
Để hôm nay khi hắn thi đấu xong về, ngay lập tức sẽ thấy tôi mặc bộ đồng phục này.
Thử phản ứng của hắn xem có đúng như Giang Thần nói không.
Liệu hắn có phải là một tên bi/ến th/ái không từ chối cả nam lẫn nữ hay không.
Nhưng cái bộ này rốt cuộc mặc kiểu gì, vải vóc ít thế này thì che được cái gì chứ?
Còn cả đống dây buộc này nữa, mảnh thế kia, thắt vào không đ/au à?
Loay hoay nửa ngày vẫn chẳng hiểu ra sao.
Tôi gọi video cho Giang Thần.
“Cái thứ này rốt cuộc mặc thế nào??”
“... Cậu thừa nhận đi, chó ngốc thực sự biết lây đấy.”
“Bớt nói nhảm đi, muốn dạy thì dạy, không thì cút.”
“... Dạy, dạy, dạy.”
Mười phút sau, một giọng nói không thuộc về căn phòng này đột ngột vang lên.
“Em đang làm cái gì thế?”
“Tất nhiên là tôi đang mặc cái bộ đồ ch*t ti/ệt...”
Cả người tôi cứng đờ.
Tống Dữ mặt lạnh tanh, khoanh tay đứng ở phía bên kia giường.
Tôi muốn n/ổ tung luôn: “Cậu, sao cậu lại vào phòng tôi được?”
“Đây là phòng của tôi.”
“Vậy tại sao lễ tân lại đưa tôi thẻ phòng của cậu?”
“Chắc là vì tôi đang ở một mình, trường muốn tiết kiệm tiền nên xếp em vào đây.”
“...”
Để tiết kiệm tiền mà xếp hai thằng con trai vào một phòng giường lớn sao?!
Có nhất thiết phải tiết kiệm đến mức này không??
Tôi đã tài trợ bao nhiêu là nhu yếu phẩm rồi cơ mà!
“Này, cậu đang nói chuyện với ai thế, tập trung chút đi có được không? Cậu không nói gì nữa là tôi gi/ận đấy nhé!”
Tiếng Giang Thần thúc giục thiếu kiên nhẫn liên tục truyền ra từ video.
Đôi mày của Tống Dữ trầm xuống từng chút một, có thể thấy rõ bằng mắt thường.
Tôi vội vàng tắt video.
“Cái đó, hắn chỉ đang dạy tôi... không phải, tôi chỉ đang hỏi hắn cái này mặc... thế nào thôi.”
Dường như nói kiểu gì cũng thấy sai sai.
“Rốt cuộc em muốn nói gì...”
Đôi mắt Tống Dữ như phủ một tầng sương, nhìn không rõ thứ gì.
“Tôi... tôi muốn nói là, tôi là trai thẳng, cậu đừng có hiểu lầm!”
“Ừ, tôi biết.”
Tống Dữ dời tầm mắt, cầm đồ đạc xoay người bỏ đi.
“Đợi đã.”
Tôi muốn níu hắn lại, vì quá kích động mà ngã thẳng xuống đất.
Tống Dữ vội vàng chạy tới, bế tôi lên rồi nhẹ nhàng đặt xuống giường.
“Này, đừng... đừng nhìn!”
Trong lúc giằng co, dây buộc của tôi bị lỏng, lớp vải vốn đã ít ỏi trượt xuống.
Thứ che chắn được gần như chẳng còn lại bao nhiêu.
Tôi đỏ mặt, cuống cuồ/ng tìm chỗ che đậy.
“Tôi đã bảo rồi, không được nhìn!”
Hơi thở Tống Dữ trở nên nặng nề.
Hắn không cho phép tôi từ chối, vòng tay ôm ch/ặt lấy tôi rồi đ/è xuống.
Chương 12
Chương 12
Chương 11
Chương 17
Chương 17
Chương 11
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook