BÀ XÃ BETA CỦA NGÀI THIẾU TƯỚNG

BÀ XÃ BETA CỦA NGÀI THIẾU TƯỚNG

Chương 8

13/04/2026 10:07

Anh có ý gì chứ? Lẽ nào anh đã biết được chuyện gì rồi sao? Nhớ đến hai trăm triệu mà mình đã nhận, lòng tôi càng thêm chột dạ. Tôi không dám nhìn thẳng vào anh, tự giễu: "Thiếu tướng Vệ thật khéo đùa, tôi chỉ là một Beta, có tài đức gì đâu chứ?"

Vệ Hàng chẳng mấy bận tâm: "Beta thì đã sao? Làm nhiều thì cũng mang bầu được thôi, tôi khá tự tin vào khả năng của mình đấy, em có muốn thử một chút không?"

Vừa nói anh vừa vạch cổ áo sơ mi của mình ra, nháy mắt đưa tình với tôi. Hành động này mà để một gã dầu mỡ nào đó làm thì tôi sẽ muốn đ.á.n.h c.h.ế.t gã, nhưng đặt lên người Vệ Hàng thì lại không hề thấy lạc quẻ, thậm chí sức hút giới tính còn tỏa ra hừng hực. Tôi thẹn thùng cầm lấy miếng bánh kẹp trên bàn nhét tọt vào miệng anh, "C/âm miệng! Tôi hết muốn ăn rồi!"

Đúng là ban ngày ban mặt mà toàn nói mấy lời bậy bạ. Hình tượng anh hùng của Vệ Hàng trong lòng tôi đang sụp đổ tan tành.

Thôi bỏ đi, anh hùng gì chứ, chẳng phải cũng là đàn ông sao? Trong đầu Alpha toàn là mấy thứ đen tối, lẽ ra tôi nên có giác ngộ từ sớm mới phải.

Vệ Hàng đã quyết tâm đi theo tôi, tôi cũng không đủ gan để mặc kệ anh lái mô tô chạy đuổi theo đoàn tàu. Anh mới hồi phục chưa đầy một tháng, nếu lỡ xảy ra sơ suất gì, mười cái mạng của tôi cũng không đền nổi. Cuối cùng tôi đành làm theo ý anh, trả lại vé tàu, để Vệ Hàng lái xe chở tôi về nơi cần đến.

Trên đường đi có nhà nghỉ nên anh không cần phải chạy liên tục. Cứ chạy được bốn tiếng, tôi lại bắt anh dừng xe nghỉ ngơi. Cảm giác hai đứa chúng tôi giống như đang bỏ trốn cùng nhau vậy... Tôi thẩn thờ nhìn Vệ Hàng đang dựa vào người mình chợp mắt. Mấy hôm trước tôi còn trêu chọc Cát Vân rằng có sợ tôi cư/ớp chú rể hay không, ông ấy bảo tôi không có bản lĩnh đó. Kết quả là...

Tôi mở thiết bị cá nhân kiểm tra số dư tài khoản. Số tiền hai trăm triệu Cát Vân đưa, tôi đã chi trả tiền bồi thường cho dân làng, cộng thêm án phí kiện tụng tồn đọng, đã tiêu hết gần một nửa rồi.

Tôi mệt mỏi thoát khỏi trang web. Tôi tự an ủi mình. Tôi không hề vi phạm hợp đồng, là Vệ Hàng cứ nhất quyết đi theo tôi đấy chứ, tôi đã đuổi anh đi bao nhiêu lần rồi. Tôi cũng chẳng muốn chủ động liên lạc với nhà họ Vệ hay nhà họ Lâm, họ chưa bao giờ tôn trọng tôi. Có giỏi thì họ tự đi mà tìm cách mang Vệ Hàng về đi!

Hai ngày sau, chúng tôi tới nơi. Nơi này tên là Sán Chủy, là một trong số ít những làng chài tự nhiên còn sót lại, cả làng thường trú không quá trăm nhân khẩu. Một ngôi làng nhỏ lạc hậu và hẻo lánh như thế này chính là nơi tôi và ba đã khôn lớn.

Tôi quay về căn nhà tự xây hai tầng mà ba để lại cho mình, Vệ Hàng đi theo sau tôi, tò mò ngó nghiêng khắp nơi.

09.

Căn nhà sát biển, lại bị bỏ trống lâu ngày nên trong phòng nồng nặc mùi ẩm mốc, lớp sơn trên tường bong tróc, khung cửa sổ cũng rỉ sét loang lổ. Tôi bảo anh: "Nếu Thiếu tướng Vệ ở không quen thì có thể rời đi bất cứ lúc nào."

Vệ Hàng nhún vai: "Thế này đã là gì? Trước đây tôi tham gia huấn luyện dã ngoại, nơi khắc nghiệt thế nào mà chẳng từng ở qua?"

Sau khi dàn xếp xong xuôi, tôi tìm đến nhà Trưởng làng để đăng ký thông tin. Từ nay về sau, tôi chính thức là một cư dân của làng Sán Chủy.

Lúc rời khỏi nhà Trưởng làng, Vệ Hàng đang tựa vào con đê chắn sóng chờ tôi. Mấy người dân làng đi ngang qua cứ vây quanh anh mà hỏi han đủ điều.

"Cậu cao to lực lưỡng quá, là Alpha phải không?" Một bà thím kinh ngạc ngắm nghía Vệ Hàng.

Vệ Hàng hào phóng thừa nhận: "Vâng, đúng ạ."

Dân làng phấn khích hẳn lên, cứ líu lo không ngớt: "Đây là lần đầu tiên tôi thấy một Alpha đẹp trai thế này đấy."

"Đúng đúng đúng, còn đẹp hơn cả minh tinh nữa!"

"Minh tinh thì có gì mà đẹp, mấy cậu thanh niên bên lực lượng hải quân mới là cực phẩm!"

"Này chàng trai, cậu cũng ở trong quân đội à?"

Dân làng Sán Chủy toàn là Beta, thi thoảng mới thấy được Alpha chính là những người lính hải quân đồn trú gần đây. Còn Omega thì lại càng hiếm thấy hơn, phần lớn dân làng chỉ được nhìn thấy qua tivi mà thôi.

Bà thím lại hỏi Vệ Hàng: "Cậu là bạn trai của Tinh Trạch hả? Tinh Trạch tuy là Beta nhưng trông chẳng thua kém gì Omega đâu..."

Một ông bác khác phụ họa: "Na của Tinh Trạch là Omega mà, chắc chắn Tinh Trạch cũng sinh được em bé thôi."

Chủ đề bắt đầu đi chệch hướng, tôi vội vàng bước tới, "Xin lỗi mọi người, chúng cháu phải về rồi ạ, hẹn lần sau trò chuyện tiếp nhé!"

Tôi nháy mắt ra hiệu cho Vệ Hàng. Anh vẫy tay chào tạm biệt dân làng rồi hớn hở sán lại gần tôi.

Tôi và anh một trước một sau rời đi, đột nhiên Vệ Hàng quay người nói lớn với dân làng: "Cháu không phải bạn trai của Tinh Trạch, cháu là vị hôn phu của em ấy!"

"Khụ khụ..." Tôi bị chính nước bọt của mình làm cho sặc sụa.

Tôi đ.ấ.m tay vào ng/ực, gi/ận dữ trừng mắt nhìn Vệ Hàng: "Anh nói bậy bạ gì đó!"

"Tôi đang thuật lại sự thật thôi mà." Vệ Hàng lý lẽ hùng h/ồn.

Tôi thẹn quá hóa gi/ận, rảo bước bỏ đi thật nhanh.

Về đến nhà, trước cửa đã chất mấy thùng bưu kiện lớn - dụng cụ vẽ tranh mà tôi m/ua trực tuyến đã được giao tới.

Vệ Hàng giúp tôi bê đồ vào trong, tôi mở thùng kiểm tra.

Danh sách chương

3 chương
13/04/2026 10:07
0
13/04/2026 10:07
0
13/04/2026 10:07
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu