Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tộc của chúng tôi vốn có thị lực cực tốt, vượt xa người thường. Xe chạy suốt dọc đường, thông qua lớp kính bị dán kín, tôi nhìn thấy chúng tôi đã đi xuyên qua cổ trấn nhộn nhịp. Lại đi thêm một quãng dài qua vùng ngoại ô hẻo lánh, cuối cùng xe dừng lại trước cổng một nhà máy bỏ hoang. Khi cửa xe mở ra, nhìn mấy gã đàn ông vạm vỡ với vẻ mặt hung tợn đang đứng ở cửa, tôi lập tức trở nên căng thẳng. Tôi không nhịn được hỏi Đoạn Lăng Hàn: "Không phải chúng ta đi đến nhà nghỉ sao? Có phải đi nhầm đường rồi không?"
"Không nhầm, chúng ta đến nơi rồi."
Nói xong, anh ta dùng sức đẩy tôi về phía trước, rồi lớn tiếng nói: "Các anh em, có hàng mới này."
Nghe xong câu này, tôi nhận ra có điều không ổn. Tôi muốn chạy trốn. Chỉ tiếc là vừa chạy được vài bước đã bị chặn đường. Rất nhanh, tôi đã bị họ tóm lấy. Kẻ cầm đầu cười nói: "Anh Hàn lại đến giao hàng nhanh thế à? Vẫn là cậu có bản lĩnh, bảo sao anh Lỗi lại coi trọng cậu đến thế."
"Thế nào? Lần này hàng không tệ chứ?"
"Đúng là không tệ, tôi chưa từng thấy món hàng nào ngon nghẻ thế này."
"Anh Lỗi đâu rồi?"
"Đi phía bên kia rồi, tối mai mới về."
"Vậy nh/ốt lại trước đi."
Trong lúc họ đang nói chuyện, tôi đã bị trói lại và bị áp giải vào trong nhà máy. Nói là nhà máy, nhưng khi vào trong mới phát hiện nơi này giống một nhà tù nghiêm ngặt hơn. Sau khi qua cổng chính và đi một đoạn, trước mắt xuất hiện rất nhiều căn phòng. Các căn phòng nhỏ và san sát nhau, được ngăn cách bằng chấn song sắt, bên ngoài khóa bằng những chiếc khóa sắt to tướng. Trông giống như nơi nh/ốt gia súc ở nông thôn vậy. Nhưng lúc này, thứ bị nh/ốt bên trong không phải gia súc, mà là người. Vô số người.
Nhìn sơ qua, có đàn ông, phụ nữ, người già. Thậm chí còn có cả phụ nữ mang th/ai và những đứa trẻ vài tuổi. Có người đang phải chịu những cú sốc điện, kêu gào thảm thiết, co gi/ật không ngừng. Có người lõa thể hoàn toàn, đang phải đối mặt với sự lăng nhục còn đ/áng s/ợ hơn cả cái ch*t. Lại có người đầu bù tóc rối nằm trên mặt đất đầy phân và m/áu, bất động, dường như đã tắt thở. Càng đi sâu vào trong, tôi càng r/un r/ẩy dữ dội hơn. Tôi thận trọng hỏi Đoạn Lăng Hàn bên cạnh: "Đây là nơi nào? Các người... các người rốt cuộc muốn làm gì?"
"Tịnh Tịnh."
Đoạn Lăng Hàn ôm lấy vai tôi, giọng điệu dịu dàng. Anh ta quét ánh mắt đầy ám muội qua bộ ng/ực đầy đặn và vòng eo thon thả của tôi, khẽ cười nói: "Đừng trách tôi không nhắc nhở em, nếu không muốn ch*t thì hãy ngoan ngoãn nghe lời, hiểu chưa? Họ bảo em làm gì thì làm nấy, nếu không..."
Tôi sợ hãi run lên: "Nếu không thì sao?"
"Nếu không, dáng vẻ của những người vừa rồi chính là kết cục của em."
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 16
Chương 7
Chương 8
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook