Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Thành Danh Tâm Ái
- Chương 6.
Ngày hôm sau, bức ảnh Thẩm Yến Chiêu vì Chu Tiếu Tiếu mà đá/nh nhau với một gã đàn ông khác đã lan truyền khắp trong giới.
Đây là lần đầu tiên chuyện giữa anh và người phụ nữ khác bị làm ầm ĩ đến mức ai ai cũng biết.
Trước cửa nhà có vài phóng viên đang trực sẵn, khi tôi ra ngoài liền bị họ quấy rầy hỏi han đủ điều.
Mấy năm nay công ty của Thẩm Yến Chiêu phát triển thần tốc, cực kỳ có thế lực trong giới thượng lưu Bắc Kinh.
Anh vừa trẻ tuổi nhiều tiền lại đẹp trai, rất nổi tiếng trên mạng, thường xuyên lọt trong top tìm ki/ếm.
Có một cô gái đuổi theo hỏi tôi: "Thưa bà Thẩm, xin hỏi bà có điều gì muốn nói về chuyện của ông Thẩm và Chu Tiếu Tiếu không?"
Tôi cứ bước tiếp về phía trước, chẳng buồn ngoảnh đầu lại mà hỏi ngược cô ta: "Một kẻ là gã đàn ông ngoại tình khi đã có vợ, kẻ còn lại là người phụ nữ biết rõ người ta đã có gia đình mà vẫn cố chen chân vào làm tiểu tam. Cô muốn nghe tôi nói cái gì đây?"
Cô gái kia vẫn bám theo tôi hỏi dồn: "Nhưng tôi nghe nói năm xưa vào thời điểm ông Thẩm nghèo khó nhất, bà đã vì tiền mà bỏ rơi ngài ấy."
"Sau này ngài ấy phất lên như diều gặp gió, bà lại dùng tình cảm để trói buộc đạo đức ngài ấy, dùng mọi th/ủ đo/ạn để được gả cho ngài ấy..."
"Bây giờ ông Thẩm đã tìm được tình yêu đích thực. Ngài ấy và Tiếu Tiếu trai tài gái sắc, là do bà cứ cố chấp chiếm giữ vị trí bà Thẩm, lại còn mắ/ng ch/ửi người khác là tiểu tam."
"Bà không cảm thấy người đang b/ắt n/ạt kẻ khác chính là bà hay sao?"
Chương 4:
Tôi dừng bước, cười khẩy nhìn sang, rồi đưa tay gi/ật lấy thẻ nhà báo đeo trước ngựk cô ta.
Cô ta là một phóng viên thực tập, mặt sau của bao đựng thẻ làm việc vẫn còn nhét chiếc thẻ sinh viên của Đại học Nam Sơn.
Tôi bình thản hỏi cô ta: "Cô là bạn của Chu Tiếu Tiếu phải không?"
"Năm đó vì muốn cưới tôi mà Thẩm Yến Chiêu không từ th/ủ đo/ạn. Cô nghĩ tôi muốn gả cho anh ta lắm sao?"
"Bạn bè trong giới ai cũng biết chuyện này. Vậy mà cô không biết à? Hay là vì muốn giúp cô bạn thân tiểu tam của mình đường đường chính chính bước chân vào nhà họ Thẩm, nên cô cố tình đến đây để tạt nước bẩn vào tôi?"
Sắc mặt cô ta thoắt đổi, hoảng hốt gi/ật lại thẻ làm việc, rồi ra vẻ danh chính ngôn thuận ngụy biện: "Đúng là tôi với cô ấy là bạn bè, nhưng tôi là một phóng viên, những lời tôi nói ra đều khách quan và công bằng."
"Nếu bà không muốn lấy ông Thẩm thật, vậy khi ngài ấy yêu người khác rồi, vì sao bà không chịu ly hôn với ngài ấy đi?"
Tôi mỉm cười, vừa định lên tiếng thì m/áu mũi bỗng nhiên lại chảy ra, trông bộ dạng vô cùng chật vật.
Có người cười nhạo tôi, mỉa mai rằng: "Miệng thì nói không quan tâm, gả cho ông Thẩm đều là do bị ép buộc, sao giờ bà Thẩm lại bốc hỏa đến mức chảy cả m/áu mũi thế kia?"
Tôi vươn đầu ngón tay ra, lau đi vết m/áu rỉ xuống bên môi.
Điềm tĩnh đáp: "Tôi không bốc hỏa, mà là mắc b/ệnh sắp ch*t rồi. Dạo này rất hay bị chảy m/áu mũi."
Bỗng chốc đám đông rơi vào im lặng, không còn một ai cười cợt nữa.
Chỉ có cô gái kia vẫn tiếp tục bới móc: "Giả vờ cái gì chứ! Mới chảy chút m/áu mũi đã bắt đầu giả vờ b/ệnh tật đóng vai đáng thương rồi."
"Tôi rất ngứa mắt loại phụ nữ vì giành gi/ật đàn ông mà suốt ngày giở trò sống dở ch*t dở như bà. Th/ủ đo/ạn trơ trẽn nào cũng xài được, đúng là làm mất mặt phụ nữ chúng tôi."
Nói xong, cô ta ngúng nguẩy đuôi tóc rồi quay lưng bước đi.
Bóng lưng của cô ta trơ tráo và đáng gh/ét hệt như Chu Tiếu Tiếu vậy.
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 7.
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook