Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Như Tâm Cát Nguyện
- Thật Đáng Yêu
- Chương 14
Vài ngày sau, Thẩm Vân Chi nhận được không ít cuộc gọi, có từ ba cậu, cũng có từ một người chú nào đó.
Cậu luôn cố gắng trả lời, nhưng trong những cuộc trò chuyện ấy vẫn không tránh khỏi vài câu nói dối. Thẩm Vân Chi vốn chẳng còn hứng thú với những cảm xúc rối rắm giữa người lớn hay những mâu thuẫn gia đình kéo dài suốt nhiều năm qua nữa. Những chuyện vụn vặt ấy, sau cùng chỉ khiến cậu giữ lại cho mình chút tự tôn cuối cùng mà thôi.
Buổi tối, khi Trình Hoài gọi tới, Thẩm Vân Chi không nhịn được mà khẽ nói:
“Tại sao cảm xúc của con người lại dễ thay đổi như vậy nhỉ? Hồi nhỏ, ba mẹ tôi rõ ràng rất yêu nhau… Mẹ tôi từng ngã xe vào mùa đông, ba tôi lo đến mất ngủ cả đêm. Sáng nào ông ấy cũng đạp xe đưa mẹ đi làm. Hồi mẹ sinh tôi đ/au đến mức gần như kiệt sức, ba tôi còn chạy khắp nơi m/ua đủ thứ cho mẹ. Khi còn bé, mẹ thường bảo ba rất yêu mẹ… Nhưng rồi sau này, tình cảm ấy lại dần biến mất. Tại sao lại như vậy chứ?”
Đầu dây bên kia trầm mặc một lúc rồi mới đáp:
“Tôi không biết.”
Thẩm Vân Chi bật cười:
“Nếu cậu hiểu được thì mới đ/áng s/ợ ấy.”
Nhưng Trình Hoài đột nhiên ngắt lời cậu, giọng điệu nghiêm túc đến lạ:
“Thẩm Vân Chi, tôi sẽ luôn thích cậu.” Ngừng một chút, anh lại khẽ nói: “Tôi nhớ cậu.”
Thẩm Vân Chi bất lực lăn một vòng trên giường rồi lẩm bẩm:
“Mấy hôm nay chẳng phải ngày nào cũng gặp nhau sao? Sao cậu cứ nghĩ linh tinh vậy…”
“Thật mà.”
Giọng Trình Hoài hạ thấp, khe khẽ vang bên tai cậu qua điện thoại, khiến lòng Thẩm Vân Chi ngứa ngáy khó tả. Cậu lại lăn thêm một vòng trên giường, mặt nóng bừng rồi nhỏ giọng đáp:
“Ừm…”
Đầu dây bên kia yên lặng vài giây, sau đó bật cười rất khẽ.
Nghe tiếng cười ấy, Thẩm Vân Chi bất giác nhớ tới dáng vẻ lạnh lùng trước kia của Trình Hoài. Tim cậu bỗng rung lên, không nhịn được mà hỏi:
“Dạo này cậu có bận gì không?”
Trình Hoài đáp rất tự nhiên:
“Bận ở bên cậu.”
Thẩm Vân Chi hừ nhẹ một tiếng:
“Mai đi thành phố A với tôi nhé.”
Nói xong, cậu hơi ngượng ngùng bổ sung thêm:
“Dù sao chúng ta cũng đậu cùng trường rồi, coi như đi làm quen thành phố trước đi. Biết đâu sau này còn sống ở đó nữa.”
Vé tàu cao tốc và khách sạn đều do Trình Hoài đặt trước. Từ đây đến thành phố A chỉ mất hơn một tiếng. Suốt quãng đường, hai người ngồi cạnh nhau, lén lút chạm tay rồi ghé sát trò chuyện không ngừng.
Sau khi tới khách sạn và cất hành lý vào phòng, cả hai lập tức kéo nhau đến phố ẩm thực gần đó để bù lại những tiếc nuối còn dang dở ở Phượng Thành.
Giữa biển người náo nhiệt, họ nắm tay nhau đi dạo, vừa ăn xiên nướng vừa uống chung một ly nước. Ban đầu Thẩm Vân Chi còn rất muốn thử đậu hũ thối, nhưng nghĩ đến việc lát nữa còn muốn lại gần Trình Hoài nên cuối cùng đành nhịn xuống.
Lúc rời khỏi phố ẩm thực, cậu vẫn tiếc nuối không thôi, nhất quyết bắt Trình Hoài “bồi thường” cho mình.
Trình Hoài cũng chẳng hỏi cậu đã mất gì, chỉ lặng lẽ cúi người cõng cậu đi tiếp.
Khi trời dần tối, tiếng người xung quanh cũng thưa bớt. Trong một con hẻm nhỏ yên tĩnh, hai người ôm lấy nhau thật ch/ặt.
Thẩm Vân Chi thầm nghĩ, cho dù không ăn được đậu hũ thối cũng chẳng sao cả. Sống mười mấy năm nay, chưa từng có thứ gì khiến cậu rung động hơn cảm giác ở cạnh Trình Hoài.
Sau đó, họ lại cùng nhau tới một địa điểm nổi tiếng dành cho các cặp đôi ở thành phố A, nơi có một cây cổ thụ treo đầy những dải giấy ghi lời chúc.
Thẩm Vân Chi tò mò hỏi:
“Anh viết gì vậy?”
Trình Hoài đáp:
“Nói ra sẽ không linh nữa.”
Nghe vậy, Thẩm Vân Chi lập tức nuốt luôn câu hỏi tiếp theo xuống bụng.
Trên dải giấy của Trình Hoài chỉ viết một câu rất ngắn:
“Trình Hoài muốn mãi mãi ở bên Thẩm Vân Chi.”
Khoảnh khắc ấy, Thẩm Vân Chi chợt cảm thấy chỉ cần được ở cạnh Trình Hoài, tuổi trẻ của cậu dường như sẽ chẳng bao giờ kết thúc.
Trình Hoài mang đến cho cậu những rung động mãnh liệt nhất của tuổi thiếu niên, mà cậu lại không muốn những tháng năm ấy chỉ là một khoảng thời gian ngắn ngủi.
Buổi tối, sau khi ăn xong, thời gian vẫn còn sớm. Thẩm Vân Chi nghĩ mãi xem các cặp đôi thường làm gì cùng nhau, cuối cùng bỗng nảy ra ý định đi xem phim. Thế là cậu kéo Trình Hoài tới rạp chiếu phim gần đó, tùy tiện chọn một bộ phim hoạt hình.
Thẩm Vân Chi cảm thấy vô cùng thích thú với cốt truyện vừa ngây ngô vừa cuốn hút ấy, gần như không rời mắt khỏi màn hình lấy một giây.
Còn Trình Hoài thì phần lớn thời gian đều lặng lẽ nhìn cậu.
Khi bộ phim kết thúc, Thẩm Vân Chi vừa đứng dậy, Trình Hoài đã bất ngờ kéo nhẹ cổ tay cậu lại, cúi xuống hôn thật sâu. Nụ hôn đến quá đột ngột khiến Thẩm Vân Chi phải hơi ngửa người ra sau, hô hấp cũng rối lo/ạn theo. May mà ánh đèn trong rạp vẫn còn tối, xung quanh chẳng ai để ý đến họ.
Về tới khách sạn, vừa mở cửa phòng, Thẩm Vân Chi đã đẩy Trình Hoài ngã xuống giường, bật cười hỏi:
“Lúc nãy sao lại gấp gáp như thế?”
Trình Hoài vòng tay ôm lấy eo cậu, mặc cho cậu ép mình xuống giường, thấp giọng đáp:
“Không nhịn được.”
Mỗi lần Trình Hoài nghiêm túc nói kiểu đó đều khiến tim Thẩm Vân Chi đ/ập nhanh hơn vài nhịp. Cậu cúi xuống hôn lên môi đối phương vài cái, kết quả lập tức bị giữ lại rồi hôn đáp trả mãnh liệt hơn.
Sau khi yên tĩnh lại đôi chút, cả hai đều đỏ mặt. Thẩm Vân Chi quay đầu sang chỗ khác, nhất thời không dám nhìn Trình Hoài, nhưng người kia lại cứ chăm chú nhìn cậu không rời mắt.
Đến cuối cùng, Trình Hoài lại cúi xuống hôn lên môi cậu thêm một lần nữa.
Sau khi bình tĩnh lại, Thẩm Vân Chi nằm nghiêng trên giường nghỉ ngơi. Trình Hoài cúi đầu hôn nhẹ lên má cậu vài cái rồi đứng dậy thu dọn mấy thứ lộn xộn bên cạnh.
Thẩm Vân Chi nhìn dáng vẻ đó lại thấy ngứa ngáy trong lòng, bèn chậm rãi ngồi dậy đi theo, thỉnh thoảng còn đưa tay chạm lên mặt Trình Hoài, như cố tình trêu chọc.
Trình Hoài bị cậu quấy đến bất lực, cuối cùng lại giữ lấy tay cậu.
Thẩm Vân Chi chống cằm nhìn người trước mặt, bỗng nhớ tới chuyện trước kia:
“Tôi nhớ rõ lần trước cậu từng nói mình rất x/ấu.”
Trình Hoài khẽ gật đầu.
“Tôi lại thấy cậu chẳng x/ấu chút nào.”
Ánh mắt Trình Hoài lập tức trở nên sâu hơn vài phần.
Thẩm Vân Chi bật cười, không chịu bỏ qua cơ hội trêu người:
“Cậu từng nói mình uống rư/ợu rồi đ.á.n.h nhau, chuyện đó là thật à?”
“Ừ.”
“Vì sao lại uống rư/ợu? Hay đơn giản chỉ là thích?”
“Không phải.”
Trình Hoài nghiêng đầu hôn nhẹ lên khóe môi cậu, giọng nói thấp đến mức gần như tan vào không khí:
“Vì cậu không để ý đến tôi.”
Thẩm Vân Chi sửng sốt:
“Còn có chuyện đó nữa sao? Bình thường rõ ràng cậu mới là người chẳng để ý ai.”
Trình Hoài nhíu mày, chậm rãi nói:
“Khoảng một tháng trước kỳ thi đại học, lúc cậu mang đề đến hỏi bài… tôi tưởng cậu muốn nói chuyện với tôi.”
Thẩm Vân Chi mất một lúc mới nhớ ra chuyện ấy.
Khi đó Trình Hoài đang bận làm bài, bảo cậu chờ một chút nên cậu tiện tay kéo ghế ngồi cạnh. Hình như lúc ấy Trình Hoài còn nói gì đó, nhưng xung quanh quá ồn, Hà Minh lại kéo cậu đi nên cậu hoàn toàn không để ý.
Nghĩ tới đây, tim Thẩm Vân Chi bỗng đ/ập nhanh hơn.
“Vậy chuyện đ.á.n.h nhau thì sao?” Cậu tiếp tục hỏi. “Cậu nói người kia phải nhập viện, mà cậu vốn chẳng quen hắn.”
“Hắn b/ắt n/ạt cậu.”
“…”
Nghe Trình Hoài nhắc tên người kia, Thẩm Vân Chi lập tức nhớ ra.
Một năm trước, gần trường từng có một tên c/ôn đ/ồ thường xuyên tới gây sự với nữ sinh. Thẩm Vân Chi từng giúp vài lần nên bị đối phương ghim, còn hẹn cậu ra chỗ vắng đ.á.n.h nhau sau giờ học.
Hôm sau nghe tin tên kia nhập viện, cậu cũng chẳng nghĩ nhiều.
Không ngờ chuyện đó lại có liên quan tới Trình Hoài.
Thẩm Vân Chi mở miệng định nói gì đó, nhưng cuối cùng lại im lặng nhìn người trước mặt.
Trình Hoài dường như thật sự sợ cậu nghĩ sai về mình, lập tức giải thích:
“Chỉ có lần đó thôi.”
Nghe vậy, Thẩm Vân Chi bỗng bật cười. Cậu kéo cổ áo Trình Hoài xuống, hôn mạnh lên môi đối phương một cái.
“Đồ ngốc.”
Chương 12
Chương 11
Chương 12
Chương 11
Chương 9
Chương 12
Chương 12
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook