Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trước kỳ thi đại học, ông nội và bà nội lần lượt hiện về trong giấc mơ của tôi.
Ông nội mặt mày nghiêm nghị dặn dò:
"Dùng đũa để viết chữ, ăn cơm nhất định phải dùng bút."
Tôi nghe mà mơ hồ như lọt vào sương m/ù.
Đang định hỏi thêm một câu.
Ông nội lại đột ngột bị thứ gì đó kéo ra khỏi giấc mơ, giây tiếp theo, cả khuôn mặt bà nội áp sát vào tầm mắt tôi.
Bà hoảng hốt nắm ch/ặt lấy hai vai tôi:
"Tiểu D/ao, nghe bà, tuyệt đối đừng nghe lời ông nội con!"
"Đũa đúng là có thể viết chữ, nhưng ăn cơm nhất định phải dùng gương!"
"Còn một chuyện nữa, tuyệt đối không được hỏi tại sao."
"Nghe rõ chưa? Dù thế nào cũng không được hỏi tại sao!"
1.
Tôi nghi hoặc mở mắt tỉnh dậy.
Giấc mơ này thật quá vô lý.
Người khác trước kỳ thi đại học, trong mơ không đoán trúng đề văn thì cũng nhặt được số vé số.
Sao đến lượt tôi, ông nội lại bắt tôi dùng đũa viết chữ?
Thế này mà bình thường được sao?!
Trẻ con ba tuổi cũng biết, bút dùng để viết chữ, đũa mới dùng để ăn cơm.
Cái gương lại càng hoang đường, chẳng liên quan gì đến hai thứ kia.
Giấc mộng này thực sự kỳ quái đến mức khiến người ta chẳng thể hiểu nổi.
Tôi vừa nghĩ vừa ngáp một cái đầy mệt mỏi.
Đột nhiên, một mẩu phấn bay thẳng vào giữa trán tôi.
Trán đ/au điếng, tôi ôm lấy đầu, mới nhận ra mình vẫn đang ngồi trong lớp học.
"Còn vài ngày nữa là thi, mà em ngủ ngon lành thế à?"
Giáo viên Ngữ văn như muốn dùng ánh mắt đục thủng người tôi.
Tôi ngước nhìn lên bảng đen, bên phải ghi rõ ràng:
Đếm ngược mười ngày đến kỳ thi đại học.
Chữ "mười" đó được tô đậm và to, khiến người ta cảm thấy lồng ngựk thắt lại.
Lúc này tôi mới nhớ ra, vừa rồi mình quả thực đã chợp mắt trong giờ Ngữ văn.
"Thẩm D/ao, đứng dậy trả lời." Cô giáo gọi tên tôi.
"Em nói xem, Lý Bạch sống vào triều đại nào?"
Tuy đầu óc vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, nhưng loại câu hỏi này tôi nhắm mắt cũng trả lời được:
"Đương nhiên là thời Đường rồi ạ."
Ai ngờ lời vừa dứt, tiếng cười rộ lên khắp lớp học.
Bạn cùng bàn Hứa Đường huých tay tôi một cái, cười đến mức vai rung lên bần bật:
"Cậu ngủ đến lú lẫn rồi à? Lý Bạch rõ ràng là người thời Tống mà."
Ánh mắt cô giáo nhìn tôi như thể đang nhìn một kẻ ngốc không th/uốc chữa:
"Đã học đến lớp 12 rồi, kiến thức cơ bản như triều đại của nhà thơ mà em cũng trả lời sai?"
"Theo ý em, lẽ nào Tô Thức lại là người thời Đường?"
Tôi không hề suy nghĩ liền sửa lại:
"Điều đó càng không thể, Tô Thức đương nhiên thuộc về thời Tống."
Tiếng cười trong lớp lại càng lớn hơn.
"Thẩm D/ao!" Cô giáo đ/ập bàn gi/ận dữ, "Hôm nay em nhất định phải đối đầu với tôi, đúng không?"
"Cố tình thể hiện để tìm cảm giác thành tựu à?"
"Tô Thức là một trong những nhà thơ nổi tiếng nhất thời Minh."
"Kiến thức Ngữ văn của em trước đây học đi đâu hết rồi?"
Cô ấy trút một tràng quở trách xuống đầu tôi.
Mặt tôi nóng bừng, nhưng người thì hoàn toàn ch*t lặng.
"Sao có thể thế được?" Tôi kinh ngạc đến ngẩn người, "Rốt cuộc các người tại sa..."
Lời đến đầu lưỡi, tôi đột ngột dừng lại.
Lời cảnh báo của bà nội trong mơ bỗng chốc ùa về trong tâm trí.
Dù thế nào cũng không được hỏi tại sao.
Chữ còn lại bị tôi nuốt ngược vào trong.
Nếu là bình thường, tôi tuyệt đối sẽ không coi một giấc mơ hoang đường ra gì.
Nhưng ngay cả Lý Bạch cũng bị nói là người thời Tống, thì trước mắt còn chuyện gì không hoang đường hơn giấc mơ đó nữa?
2.
"Lên bảng đi, chép lại trọn vẹn bài 'Tặng Trương Luân' của Lý Bạch lên bảng."
'Tặng Trương Luân' là cái gì chứ, rõ ràng phải là 'Tặng Uông Luân'!
Hơn nữa bài thơ đó tiểu học tôi đã thuộc lòng rồi.
Trong tiết luyện thi lớp 12, sao cô giáo có thể kiểm tra đột xuất bài này?
Tôi chần chừ đi lên bục giảng.
Cô giáo khoanh tay đứng bên cạnh, ánh mắt đ/è nặng lên người tôi.
Tôi cầm lấy một mẩu phấn, định viết chữ đầu tiên.
Trong tầm mắt, ánh mắt cô giáo bỗng sáng rực một cách đ/áng s/ợ.
Những bạn học đang lén đọc truyện tranh vừa rồi cũng đồng loạt ngẩng đầu, chằm chằm nhìn vào tay tôi.
Cảm giác chẳng lành lập tức leo lên lồng ngựk.
Có vấn đề.
Không hiểu sao, giấc mơ kỳ quái kia lại vang lên trong đầu tôi.
Viết chữ phải cầm đũa, ăn cơm mới cầm bút.
Đũa?
Tôi hạ mắt, nhìn lại mẩu phấn trắng trong kẽ tay.
"Bạn Thẩm D/ao, sao vẫn chưa bắt đầu, có chỗ nào không biết à?"
Cô giáo lên tiếng thúc giục.
Giọng điệu của cô ấy vội vã quá mức, như chỉ đợi tôi đặt phấn lên bảng.
Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng tôi.
Trực giác gào thét cảnh báo tôi, tuyệt đối không được viết.
Tay tôi lỏng ra, đặt mẩu phấn trở lại bục giảng:
"Cô ơi, xin lỗi, đột nhiên em không nhớ hết bài thơ ạ."
Tôi nặn ra một nụ cười gượng gạo.
Cô giáo cau mày, đáy mắt lộ rõ vẻ gi/ận dữ.
"Triều đại không phân biệt được, bài thơ đơn giản nhất cũng không thuộc."
"Kỳ thi đại học đã ngay trước mắt, với trạng thái này em định thi vào trường nào?"
Cô ấy nói như thể thực sự đ/au lòng thay cho tôi.
"Được rồi, về chỗ đi."
Tôi như được đại xá, vội vàng đi xuống bục giảng.
Những bạn học vẫn luôn nhìn tôi cũng đồng thời cúi đầu xuống.
Hứa Đường ghé lại gần, lầm bầm phàn nàn:
"Tớ đã nhắc cậu rồi, tiết này tuyệt đối không được ngủ."
"Thấy chưa, quả nhiên bị cô giáo bắt quả tang rồi."
Cậu ấy vẫn là giọng điệu quen thuộc ngày thường.
Nhưng tôi không sao đ/è nén được sự khó chịu trong lòng:
"Cậu thực sự nghĩ Lý Bạch sống thời Tống sao?"
"Đương nhiên rồi." Hứa Đường gật đầu, "Cậu vẫn chưa tỉnh ngủ à, đầu óc quay cuồ/ng gì thế?"
Thần thái cậu ấy tự nhiên không chút sơ hở, nhưng trong lòng tôi lại dấy lên những đợt sóng lớn.
Cậu ấy không giống như đang trêu chọc tôi.
Huống hồ cô giáo và cả lớp cũng không thể thông đồng từ trước chỉ để đùa giỡn vô nghĩa thế này.
Rốt cuộc chuyện này là thế nào?
Thứ sai lệch là ký ức của tôi, hay là tất cả bọn họ?
Lẽ nào ông bà nội chính vì chuyện này mà vội vàng vào giấc mơ cảnh báo tôi?
Tôi nhìn chằm chằm vào Hứa Đường với vẻ mặt bất định.
Cậu ấy bị tôi nhìn đến mức khó hiểu, sau đó hất cằm về phía chiếc đồng hồ trên tường:
"Còn mười phút nữa là tan học, trưa nay muốn đi ăn gì?"
Khi nói, tay phải cậu ấy linh hoạt xoay xoay một chiếc bút nước màu đen, mọi thứ trông không thể bình thường hơn.
Ánh mắt tôi dán ch/ặt vào cây bút đó.
Đã là trên lớp cầm bút thì chỉ có thể dùng để viết chữ, chẳng lẽ lại thực sự dùng để ăn cơm?
Có lẽ chỉ là tôi vừa tỉnh ngủ, đem lời đi/ên rồ trong mơ vào hiện thực?
Tôi buột miệng trả lời:
"Còn đi đâu được nữa, đương nhiên là quán bún ốc ở cổng trường rồi."
Chương 7
Chương 6
Chương 13
Chương 7
Chương 6
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook