Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Thật ra tôi không gh/ét cậu, chỉ là có lý do khác nên mới...”
“Dù sao thì thời gian qua tôi quả thực đã có thái độ rất tệ với cậu, làm những chuyện quá đáng, cũng không tôn trọng cậu, thật lòng xin lỗi cậu.”
Những lời này, tôi nói từ tận đáy lòng.
Bạch Yến nhìn chằm chằm tôi một lúc lâu, như thể đang phân biệt thật giả, do dự một lát rồi vẫn mở cửa phòng ra.
“Vậy cậu vào đi.”
Tôi theo sau cậu ta bước vào phòng, cố tình để hở một khe cửa.
Bạch Yến ngồi thẳng lưng trên ghế sofa, trông có vẻ rất căng thẳng.
Tôi không kìm được lại mở lời xin lỗi: “Xin lỗi cậu.”
Cậu ta ngẩn người, ngước mắt nhìn tôi.
Tôi mím môi, cúi đầu nói: “Tôi cứ nhắm vào cậu, còn nổi gi/ận vô cớ với cậu, rõ ràng cậu chưa từng làm gì sai, tất cả đều là lỗi của tôi.”
Cậu ta vội xua tay: “Đừng nói vậy, cũng không hoàn toàn là vấn đề của cậu, cậu không cần phải xin lỗi mãi đâu.”
Nhìn cậu ta thiện lương và dễ gần như vậy.
Trong lòng tôi càng thêm nhẹ nhõm.
Thật tốt, sau này bên cạnh chủ nhân có một mèo thú nhân thiện lương, chu đáo thế này bầu bạn, không cần lo anh ấy sẽ cô đơn nữa.
Tôi đưa ly sữa cho cậu ta, chủ động lên tiếng.
“Cậu muốn ở bên cạnh chủ nhân mãi không? Tôi có thể kể cho cậu tất cả sở thích và thói quen của anh ấy.”
Đôi mắt Bạch Yến sáng rực lên: “Thật sự được sao?”
Xem ra cậu ta cũng rất thích chủ nhân.
“Tất nhiên.”
Tôi đáp ứng ngay tắp lự.
12
Trong hơn nửa tiếng tiếp theo.
Tôi kể cho cậu ta nghe mọi chi tiết về sở thích của chủ nhân.
Nhỏ đến những món ăn anh kiêng, tông màu quần áo anh ưa thích.
Lớn đến những nguyên tắc hành xử, kế hoạch cuộc đời của anh, tôi đều không giữ lại gì mà kể hết cho cậu ta.
Bạch Yến cũng đặt câu hỏi đúng lúc.
Cho đến khi tôi nói đến khô cả họng.
Cậu ta không nhịn được bưng ly sữa lên, nhìn chằm chằm một cái rồi hỏi: “Đây là sữa sao? Sao lại có màu xanh sữa thế này.”
Tôi không đổi sắc mặt nói: “Sữa matcha.”
Thực tế, là có thêm một chút trà cỏ mèo vào trong đó.
【Đừng uống! Tuyệt đối đừng uống đấy!】
【Pháo hôi làm mình làm mẩy chắc chắn đã động tay động chân vào sữa rồi, tức ch*t tôi mất】
【Nó không phải là hạ đ/ộc đấy chứ? Bạch Bạch mau chạy đi!】
【Nam chính sao vẫn chưa về, trễ nữa là không kịp mất】
Bạch Yến “ồ” một tiếng, cúi đầu uống một ngụm.
Má cậu ta nhanh chóng ửng hồng bất thường, đôi mắt cũng sáng lên.
“Ngon quá!”
Tôi cười theo, cúi đầu liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay.
Mười giờ rưỡi rồi, đây là giờ tan làm muộn nhất hàng ngày của Cố Kim Hành.
Vừa nghĩ đến đó, liền nghe thấy tiếng động cơ xe tắt dưới lầu.
Nhìn ánh mắt dần trở nên mông lung của Bạch Yến.
Lòng bàn tay tôi căng thẳng đến mức đổ mồ hôi.
Tôi thầm đếm ngược thời gian Cố Kim Hành đi ngang qua cửa phòng.
Tôi hướng về phía Bạch Yến nói: “Có phải cảm thấy cơ thể nóng lên, nhịp tim cũng đ/ập nhanh hơn không?”
Cậu ta gật đầu đầy mê muội, giọng r/un r/ẩy.
“Trong sữa... cậu đã bỏ cái gì?”
“Không có gì, chỉ là cậu đáng yêu quá, tôi không nhịn được muốn b/ắt n/ạt cậu một chút thôi.” Tôi từng bước tiến về phía Bạch Yến, cúi người lại gần.
Đúng lúc này, cửa phòng bị đẩy mạnh ra.
Giọng nói nghiến răng nghiến lợi của Cố Kim Hành vang lên: “An Hủ, em dừng tay lại cho anh!”
13
Nụ cười trên mặt tôi cứng đờ, quay đầu nhìn lại.
Cố Kim Hành đứng ở cửa phòng, vô cảm nhìn tôi, sắc mặt khó coi đến mức tôi chưa từng thấy.
Những dòng bình luận chạy trên màn hình che khuất tầm nhìn của tôi.
【Tốt quá rồi! Hóa ra công vẫn luôn nghe ở ngoài cửa!】
【Cuối cùng cũng bắt quả tang pháo hôi làm mình làm mẩy hại người rồi, mau đuổi nó đi đi!】
【Vậy mà còn để nó ngang ngược lâu như thế, đáng lẽ phải bị đuổi đi từ sớm mới đúng】
Ngón tay tôi bấm ch/ặt vào lòng bàn tay, vừa định nói ra những lời đã học thuộc lòng.
Cố Kim Hành bỗng nhiên thở dài mệt mỏi, giọng trầm khàn: “Là anh dạy dỗ không nghiêm, mới khiến em học được những th/ủ đo/ạn như thế này để làm hại người khác.”
“Là anh không dạy tốt cho em.”
Lời nói bên miệng tôi khựng lại, không thể thốt ra được nữa.
Bạch Yến trên ghế sofa má ửng hồng, ánh mắt tan rã, miệng lẩm bẩm:
“Nóng... nóng quá...”
Sắc mặt Cố Kim Hành càng khó coi hơn, không chút do dự, vươn tay nắm ch/ặt lấy cổ tay tôi, không nói lời nào kéo tôi đi ra ngoài.
Bước chân anh vững chãi, lực đạo mạnh đến mức không thể vùng vẫy thoát ra.
Tôi không phản kháng, cứ thế bị anh kéo ra khỏi cửa biệt thự.
Cho đến khi bị anh cưỡng ép nhét vào trong xe.
Dây an toàn ghế phụ cũng bị anh cài lại một cách dứt khoát.
Tôi mới tỉnh táo lại, vùng vẫy muốn tháo dây an toàn: “Anh làm gì vậy? Tôi tự đi được.”
Cố Kim Hành như thể đã chán ngấy sự làm lo/ạn của tôi suốt mấy ngày nay, giọng điệu bình thản nói:
“Chẳng phải em luôn muốn rời xa anh sao?”
“Anh đưa em đến sân bay, như vậy em hài lòng chưa?”
Động tác của tôi khựng lại, cả người trở nên yên lặng.
Cũng tốt.
Đường đường chính chính rời đi như thế này, anh ấy sẽ không còn lo lắng cho tôi, càng sẽ không đi tìm tôi khắp nơi nữa.
14
Đường đến sân bay rất yên tĩnh.
Tôi đã không nhớ nổi, đã bao lâu rồi không cùng chủ nhân ở chung trong một không gian bình yên thế này.
Trong xe phát nhạc nhẹ.
Không khí tràn ngập mùi hương thanh đạm, dễ chịu quen thuộc trên người Cố Kim Hành.
Tôi không nhịn được nghiêng đầu ngáp một cái.
Anh liếc thấy động tác của tôi, nhạt nhẽo nói: “Ngủ đi, đến nơi anh gọi.”
Bình thản đến thế sao?
Xem ra là bị tôi làm tổn thương đến mức tuyệt vọng rồi.
Tôi nhớ lại những chuyện mình đã làm thời gian qua, hở ra là đ/ập phá đồ đạc, nổi gi/ận vô cớ, thậm chí làm hại người khác.
Đến tôi còn muốn tự t/át mình hai cái, huống chi là người khác.
Tôi không trả lời, lặng lẽ quay đầu nhìn những cột đèn đường lùi lại phía sau ngoài cửa sổ, yên lặng nhắm mắt.
Kể từ khi được chẩn đoán mắc b/ệnh nan y.
Tôi trở nên cực kỳ buồn ngủ.
Giấc ngủ này chìm trong sự mơ màng.
Cho đến khi xe dừng lại, tôi mới bị lay tỉnh, cúi đầu tháo dây an toàn.
Chỉ muốn nhanh chóng xuống xe rời đi.
Nhưng khi tôi ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, đ/ập vào mắt lại là mấy chữ nổi bật--
B/ệnh viện Trung tâm Hải Thị.
Tôi cứng đờ người trên ghế, đầu óc trống rỗng.
Trong tâm trí mơ hồ hiện lên một suy đoán đ/áng s/ợ.
Tôi không dám quay đầu đối mặt với Cố Kim Hành, giả vờ bình tĩnh nói: “Không phải anh muốn đưa tôi đến sân bay sao? Đến b/ệnh viện làm gì?”
“Hay là...”
“Anh cảm thấy tôi đi/ên rồi, muốn đưa tôi đi khám khoa t/âm th/ần?”
Tôi càng nói càng thấy bồn chồn, đưa tay kéo cửa xe, mới phát hiện ra đã bị khóa trái từ bên trong.
Chương 6
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook