Gã trai hư phố thị đã nhắm trúng vị tổng tài u uất

“Anh tóc vàng, anh thật là khách sáo quá đấy!”

“Tôi muốn bản không che!!”

09

Lệ Dư bị tôi làm cho thế này thế kia suốt cả đêm.

Sâu thì kêu, nông thì khóc.

Trên người anh đầy rẫy những dấu vết xanh tím, gương mặt tái nhợt vùi sâu vào chiếc gối mềm mại, trông thật mong manh dễ vỡ.

Tại ban công khách sạn, tôi gọi điện cho người mẹ khác của mình, nữ tổng tài tập đoàn Diệu Quang - Hoàng Nghiên Tịch.

“Mao Mao, hôm qua đi chơi với bạn có vui không?”

Bà Hoàng Nghiên Tịch cười khẽ.

Tai tôi đỏ ửng: “Mẹ lớn, chúng ta có thể liên hôn với tập đoàn Lệ thị không ạ?”

“Mao Mao thích em gái của Lệ tổng rồi sao?”

“Mẹ lớn…” Tôi lấy hết can đảm.

“Con thích chính Lệ tổng, con muốn kết hôn với anh ấy!!”

Đầu dây bên kia, tôi nghe thấy tiếng tách cà phê vỡ tan.

May mắn thay, hai vị mẫu thân đại nhân không có ý phản đối.

Bà A Đại Tây còn chia sẻ kinh nghiệm yêu đương của chính mình cho tôi.

10

Tôi vươn tay sờ trán Lệ Dư, thấy hơi sốt.

Hôm qua lần đầu không có kinh nghiệm, làm anh bị thương rồi.

Tôi ra ngoài m/ua bữa sáng và th/uốc, vừa đẩy cửa phòng ra đã thấy Lệ Dư lười biếng tựa vào đầu giường, kẹp một điếu th/uốc giữa những ngón tay.

Căn phòng khói bay mịt m/ù, làm tôi sặc đến mức ho sù sụ.

“Tôi nhớ ra cậu là ai rồi.” Lệ Dư ấn điếu th/uốc vào gạt tàn rồi dập tắt.

Anh không mặc quần áo, trên làn da mỏng manh trơn láng đầy những dấu vết của đêm qua.

Tôi đỏ mặt không dám nhìn, cũng không dám nói chuyện với anh, cứ thế đi kiểu tay nọ chân kia đặt bữa sáng và th/uốc lên tủ đầu giường.

“Chỉ cần cậu vĩnh viễn không xuất hiện trước mặt Lệ Tử Hàm, cậu muốn gì tôi cũng có thể cho cậu.”

Theo cuốn sổ tay chiến lược của bà A Đại Tây.

Tôi phải giả làm sinh viên sắp vào đại học, vì kinh tế khó khăn mà xin một công việc trợ lý thân cận với tổng tài Lệ thị.

Tôi vừa định mở lời thì bị một cuộc điện thoại của Lệ Dư c/ắt ngang.

Đầu dây bên kia vang lên tiếng gào thét x/é lòng.

“Lệ tổng, anh đang ở đâu! Tiểu thư Tử Hàm không liên lạc được với gã tóc vàng kia, cô ấy định nhảy lầu đấy!!”

Lệ Dư khoác áo vào, túm lấy tôi rồi chạy như bay ra ngoài.

“Cậu đúng là giỏi giở trò thật đấy!”

Tôi: ……

Oan uổng quá QAQ

11

Khi tôi và Lệ Dư đến nhà họ Lệ, Lệ Tử Hàm đang đứng trên ban công tầng ba đón gió.

Cô ấy cầm theo căn cước công dân, gào khóc kinh thiên động địa.

Đại tiểu thư tuyên bố: trong vòng mười phút, anh trai cô ấy phải đưa gã tóc vàng đến nhà. Mười hai phút sau, cô ấy phải đi đăng ký kết hôn với gã tóc vàng.

Lệ Dư tức gi/ận đến mức r/un r/ẩy, chỉ h/ận không thể bóp ch*t tôi ngay lập tức.

“Lệ tổng, anh nghe em giải thích…”

Lệ tổng túm cổ áo tôi, một hơi leo thẳng ba tầng lầu.

Nhưng vì tối qua tôi làm quá mạnh bạo.

Khi Lệ Dư lao đến ban công, mặt anh tái mét, hai chân r/un r/ẩy.

Anh không kiểm soát được, quỳ sụp xuống trước mặt Lệ Tử Hàm.

Lệ Tử Hàm sợ ngây người, xoay người trượt chân quỳ luôn một cái trước mặt anh trai.

Để hòa nhập với gia đình này, tôi cũng nhanh nhẹn quỳ xuống một cái trước mặt Lệ Dư.

Bình luận lướt qua hàng loạt.

“Họ quỳ thành một hình tam giác kỳ quái.”

“Cười ch*t tôi rồi, sao hai người này quỳ mà mượt thế không biết.”

“Anh tóc vàng, có cần phải hợp quần đến thế không, ha ha ha ha ha.”

Không khí rơi vào sự im lặng kỳ dị.

Lệ Dư chống một tay xuống đất, lảo đảo đứng dậy.

Trong mắt anh b/ắn ra tia laser, chỉ muốn b/ắn ch*t tất cả mọi người ở đó.

“Lệ Tử Hàm, em nói cho anh biết, tại sao em lại thích một gã tóc vàng có xu hướng tính dục là nam hả?!”

Lệ Tử Hàm túm lấy vạt áo anh: “Anh, em yêu gã tóc vàng cả đời.”

Tôi cảm thấy mình sắp tan vỡ, vươn tay túm lấy vạt áo còn lại của anh.

“Lệ tổng, em yêu anh cả đời.”

Lệ Dư tan nát cõi lòng, ngửa người ra sau theo kiểu chiến thuật, ngất xỉu để trốn tránh thực tại.

Các vị đ/ộc giả bình luận cười đến mức suýt tắc thở.

“Ha ha ha ha, Lệ tổng và hai chú chó Beagle của anh ấy.”

“Toang rồi, Lệ Dư lần này đến thời gian để hắc hóa trầm cảm cũng không có, ha ha ha.”

“Tôi không chịu nổi nữa… tôi thấy anh tóc vàng vô tội quá đi, ha ha.”

12

Tôi ngơ ngác dọn vào nhà họ Lệ.

Sau khi Lệ Tử Hàm và quản gia bàn bạc, quyết định phong tôi làm Tổng quản gia thân cận của Lệ Dư.

Đêm khuya thanh vắng, Lệ Tử Hàm mài d/ao xoèn xoẹt bước vào phòng tôi.

Cô ấy cầm con d/ao gọt hoa quả, hỏi tôi: “Anh nói yêu anh trai tôi cả đời, là thật sao?”

Tôi gật đầu như bổ củi.

“Từ khi anh trai tôi gặp phải cái tên Bạch Vãn hãm tài kia, cứ như bị trúng bùa ngải, yêu đương m/ù quá/ng cản không nổi!”

Cô ấy ném con d/ao vào thùng rác, ánh mắt tha thiết: “C/ầu x/in anh hãy quyến rũ anh trai tôi, nhất định phải làm chị dâu tôi, tôi sẽ dốc toàn lực giúp anh.”

Tôi: Còn có chuyện tốt như vậy sao?

Đúng lúc này, hành lang đột nhiên vang lên tiếng bước chân vội vã.

Cửa phòng bị đ/á văng cái rầm.

Lệ Dư ngược sáng bước vào, sắc mặt âm trầm.

“Lệ Tử Hàm!!!”

Tôi đầy bản năng sinh tồn: “Lệ tổng, anh nghe em giải thích…”

Lệ Tử Hàm bịt miệng tôi lại: “Anh, em muốn bỏ trốn cùng anh ấy!”

Thế là, dưới sự thao túng kỳ diệu của đại tiểu thư.

Tôi vui vẻ dọn từ phòng khách xuống sàn nhà phòng ngủ của Lệ Dư, sống dưới sự giám sát của anh.

13

Nửa tháng nay, tôi và Lệ Tử Hàm ngày nào cũng bị Lệ Dư tống lên xe đến tập đoàn Lệ thị.

Lệ Tử Hàm học việc ở phòng dự án, tôi làm tổng quản gia thân cận trong văn phòng chủ tịch, bưng trà rót nước cho anh.

Hai chúng tôi cách nhau mười tám tầng lầu.

Lệ Dư nh/ốt tôi ngay dưới tầm mắt của anh mà canh chừng.

Đến cả những bữa tiệc thương mại cũng mang tôi theo, chỉ h/ận không thể buộc tôi vào thắt lưng quần.

Thư ký tổng tài - anh Lâm lái xe đến cửa một khách sạn cao cấp.

Sau khi xuống xe, Lệ Dư bước vào một phòng bao thanh tịnh tao nhã.

Tôi đứng cạnh anh, mặt đối mặt với bà Hoàng Nghiên Tịch.

Nghe nói Lệ thị định tiến quân vào thị trường nước ngoài, đang thiếu người bắc cầu nối nhịp.

Xem ra người làm cầu nối đó chính là bà Hoàng.

Khoan đã… thị trường nước ngoài, người mà Lệ Dư muốn bắt mối, chẳng lẽ là bà A Đại Tây sao?

Sau những lời chào hỏi xã giao, bà Hoàng Nghiên Tịch nhìn Lệ Dư với ánh mắt nửa cười nửa không, thản nhiên nói.

“Người trẻ tuổi bên cạnh Lệ tổng trông thật dễ mến, bên cạnh tôi đang thiếu một thiếu niên tràn đầy sức sống như vậy, không biết Lệ tổng có nguyện ý nhường lại không?”

Lời vừa dứt, căn phòng bao bỗng chốc im phăng phắc.

Tôi lập tức hiểu ra ý đồ của mẹ lớn.

Bà ấy đang thăm dò Lệ Dư.

Bình luận tuôn ra như thác đổ.

Danh sách chương

5 chương
19/09/2026 15:06
0
19/09/2026 15:06
0
19/09/2026 15:19
0
19/09/2026 15:19
0
19/09/2026 15:19
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu