Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Vị hôn phu Chu Tự Bạch của tôi dường như không muốn cưới tôi.
Tôi vô tình lướt thấy một bài đăng cầu c/ứu.
Người đăng hỏi: "Gia đình vì muốn báo ơn mà đính ước cho tôi một mối hôn sự, giờ ngày cưới đã gần kề, nhưng tôi vẫn luôn chỉ coi cô ấy như em gái, tôi nên làm thế nào đây?"
Ban đầu, tôi còn tưởng đây là đoạn mở đầu của một cuốn tiểu thuyết trên mạng.
Nhưng càng đọc xuống dưới, tôi càng cảm thấy cô gái đó chính là mình.
Phần bình luận bắt đầu trở nên xôn xao.
Không ít người khuyên anh ta nếu không thích thì đừng kéo dài thời gian của người ta.
Cũng có người nói, báo ơn không nhất thiết phải lấy hôn nhân ra để trả, chi bằng để bố mẹ nhận tôi làm con nuôi.
Chủ thớt đắn đo hồi lâu rồi trả lời: "Được thôi, để tôi về thử xem sao."
Ai ngờ sau này.
Anh ta lại động lòng với tôi, người mà đã nhiều năm không gặp.
Tôi: ???
1.
Nhiều chi tiết trong bài đăng đó đều trùng khớp với tôi.
Trước đó tôi còn không chắc chắn, liệu bài đăng này có phải do Chu Tự Bạch viết hay không?
Ngày hôm sau, điện thoại của dì Thẩm gọi đến.
"Sơ Sơ, dì có chuyện muốn bàn với cháu, bây giờ cháu có tiện không?"
Trong lòng tôi chợt nảy sinh dự cảm, dừng tay lại rồi đi về phía cửa sổ: "Cháu tiện ạ, có chuyện gì thế dì?"
Sợ bầu không khí quá cứng nhắc.
Tôi hỏi thêm một câu: "Dạo này sức khỏe dì vẫn tốt chứ? Lần trước đầu gối chú không thoải mái, giờ đã đỡ hơn chưa ạ?"
Giọng dì Thẩm hiếm khi ngập ngừng: "Chúng ta đều ổn cả."
"Chuyện là thế này, cháu và Tự Bạch cũng đã nhiều năm không gặp, dì muốn hỏi xem, bây giờ cháu nghĩ thế nào về chuyện này?"
Lời đã nói đến mức này, còn có thể nghĩ thế nào nữa?
Tôi đẩy cửa sổ ra, nắm lấy một đoạn cành cây rủ trước cửa sổ, để gió lạnh thổi ùa vào mặt.
"Dì ơi, thực ra trong lòng cháu hiểu rõ, năm đó chú muốn cháu sống ở nhà họ Chu một cách yên ổn nên mới thay chúng cháu định ra mối hôn sự này. Lúc đó cháu và anh ấy đều còn nhỏ, căn bản không hiểu hôn ước rốt cuộc đại diện cho điều gì."
Giải trừ hôn ước, an tâm làm người nhà của chú Chu.
Tôi không những không phản đối, thậm chí còn có chút mong chờ ngày này.
Như vậy dì Thẩm cũng có thể thoải mái hơn, không cần phải luôn cảm thấy khó xử vì tôi.
Những năm trước, bố tôi luôn làm thư ký bên cạnh chú Chu.
Thời đó an ninh lộn xộn, bố đã từng đỡ cho chú Chu một nhát d/ao.
Sau này, bố gặp t/ai n/ạn trên đường đi công tác.
Tôi, đứa cháu gái này, không còn ai chăm sóc.
Chú Chu nhớ tình xưa, đón tôi về nhà nuôi dưỡng.
Ông sợ tôi sống nhờ không yên ổn, nên mới thay tôi và Chu Tự Bạch định ra mối hôn ước từ thuở nhỏ.
Đáng tiếc, mọi chuyện không diễn ra theo ý ông.
Từ nhỏ đã có người lấy chuyện "vợ trẻ con" của nhà họ Chu ra để giễu cợt tôi.
Lần nào Chu Tự Bạch cũng chắn trước mặt tôi, tranh cãi với những người đó đến đỏ mặt tía tai.
Chỉ là khi tuổi tác lớn dần, chút bướng bỉnh thời dậy thì đã khiến sự bảo vệ của anh trở thành chán gh/ét.
Mùa hè năm đó, anh gần như trở mặt với chú Chu: "Ông muốn báo ơn thì tự đi mà tìm cách, dựa vào cái gì mà cứ ép tôi phải cưới cô ta?"
Sống nhờ nhà người khác khiến tôi hình thành tính cách nh.ạy cả.m.
Tôi không bàn bạc với bất kỳ ai, tự ý sửa nguyện vọng đại học.
Sau khi rời đi, suốt hai năm trời tôi không hề bước chân vào nhà họ Chu.
Ban đầu là không dám đối diện, sau đó thì bận rộn đến mức không dứt ra được.
Đột ngột rời khỏi sự che chở của nhà họ Chu, đến một nơi mà mọi việc đều phải tự tay làm lấy.
Tôi mất rất lâu mới quen được cuộc sống mới.
Khoảng thời gian này cũng không uổng phí, tôi quả thực đã biết cách chăm sóc bản thân hơn.
Cũng từng chút từng chút tìm lại được cách sống của riêng mình.
2.
Suy nghĩ xoay một vòng lớn, cuối cùng lại rơi về thực tại.
Những tranh chấp đó đã xa xôi như cách nhau cả một kiếp người.
Tôi đã sớm liên lạc lại với chú Chu.
Tôi luôn cố tình chọn những ngày Chu Tự Bạch không có nhà.
Tôi đã về thăm chú Chu vài lần, chỉ cần nhắc đến chuyện hủy hôn, ông luôn bảo tôi hãy đợi thêm chút nữa.
Thứ thúc đẩy tôi đặt chân đến Dung Thành lần nữa chính là studio mới bắt đầu khởi sắc.
Tôi muốn nhờ chú Chu dày dạn kinh nghiệm xem giúp dự án trong tay mình rốt cuộc có làm được hay không.
Tôi chỉ báo trước thời gian quay về, vậy mà Chu Tự Bạch lại như lâm đại địch, coi chuyến về nhà này của tôi là sự thúc giục thực hiện hôn ước.
Tôi nhớ ra một chuyện, đi về phía bàn, kéo ngăn kéo lấy chiếc điện thoại cũ ra.
Tôi dùng tài khoản cũ tìm ki/ếm trang cá nhân của người đăng bài.
Quả nhiên, tài khoản phụ mà anh ta dùng để đăng bài đã chặn tài khoản cũ của tôi.
Mọi chuyện đến đây đã sáng tỏ.
Những năm này chúng tôi gần như mất liên lạc, anh ấy đương nhiên không biết, tôi đã đổi hết các tài khoản trên mạng từ lâu.
Nền tảng lại vô tình đẩy tài khoản phụ của anh ta lên tài khoản mới của tôi.
Nghĩ đến đây, trong lòng tôi ít nhiều có chút không thoải mái.
Lúc nhỏ chẳng hiểu gì cả, chúng tôi không thấy việc đính hôn có vấn đề gì, còn tưởng rằng mãi mãi không chia lìa là một điều rất đẹp đẽ.
Lúc đó chúng tôi đâu có hiểu.
Sự "mãi mãi" đôi khi nặng nề đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Đến cấp ba, anh bắt đầu hiểu được trách nhiệm rốt cuộc nặng nề đến thế nào.
Còn tôi, vị hôn thê đã được định sẵn kia, cũng trở thành sợi dây thừng trói buộc cuộc đời anh.
Sau khi hiểu chuyện, tôi luôn tìm cách để hủy bỏ hôn ước.
Nhưng trước mặt dì Thẩm, tôi lại không thể tỏ ra quá vội vàng, kẻo lại giống như đang chê bai con trai dì.
"Dì ơi, sao đột nhiên dì lại hỏi chuyện này, có phải anh ấy đang hẹn hò không ạ?"
Thực ra trong lòng tôi hiểu rõ.
Dì Thẩm không hy vọng tôi làm con dâu của mình.
Nhưng ở một khía cạnh khác, dì vẫn luôn mang trong lòng nỗi áy náy với tôi.
Nếu năm đó bố tôi không làm việc cho chú Chu.
Người thân duy nhất của tôi cũng đã không rời đi sớm như vậy.
Nghe thấy câu này, dì rõ ràng trút được gánh nặng: "Không, nó vẫn chưa yêu đương gì cả."
"Dì có một ý này, không biết cháu có chịu đồng ý không. Các cháu bây giờ đều đã lớn, cuộc đời mới chỉ bắt đầu, không nên bị tờ giấy hôn ước này trói buộc. Hay là, cứ để dì nhận cháu làm con gái, có được không?"
Tôi nghe xong liền cười: "Thế thì tốt quá, tất nhiên là cháu đồng ý rồi ạ."
Dì như sợ tôi đổi ý, vội vàng nói thêm một câu: "Tốt, đợi cháu về, dì và chú sẽ đưa cháu đi chuyển hộ khẩu. Đã nhận rồi thì phải làm người một nhà thực sự!"
Tôi sảng khoái đáp lời: "Vâng ạ, vậy bố mẹ nhớ phải chuẩn bị quà nhận thân cho con đấy nhé!"
3.
Sau nhiều năm rời xa, cuối cùng tôi cũng đặt chân đến Dung Thành, và ngày hôm đó cách cuộc điện thoại vừa tròn một tháng.
Sân bay về đêm lạnh lẽo hơn ban ngày rất nhiều.
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook