Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đến ngày con gái ta đính hôn, đứa cháu gái của nhị phòng cố ý ngã xuống hồ sen.
Nàng ta ướt sũng toàn thân, được vị hôn phu của con gái ta ôm lên bờ trước mặt bao nhiêu tân khách trong sân.
Cháu gái quỳ dưới chân ta, khóc lóc c/ầu x/in: "Bá mẫu, thân thể của con đã bị Tướng quân nhìn thấy hết rồi, xin người hãy ban mối nhân duyên này cho con!"
Kiếp trước, ta gi/ận đến mức hộc m/áu, thà ép cháu gái xuống tóc đi tu, cũng quyết bảo vệ hôn ước này đến cùng.
Chỉ vì vị Tướng quân kia từng nói với con gái ta rằng "cả đời này tuyệt không phụ nàng", ta liền tin hắn thực sự có thể bảo vệ con gái ta bình an.
Kết quả, con gái ta gả đến Tây Bắc chưa đầy hai năm, đã bị một bát th/uốc đ/ộc đưa vào cõi ch*t giữa cát vàng, ngay cả một lá thư tuyệt mệnh cũng chẳng thể gửi về.
Lần này, nhìn hai người đang ôm ch/ặt lấy nhau bên bờ hồ, ta chẳng hề tức gi/ận chút nào.
Ta lấy tờ hôn thư chưa kịp trao đổi ra, x/é tan thành từng mảnh trước mặt mọi người.
"Được thôi."
Ta nhìn vào đôi mắt kinh ngạc của cháu gái mà mỉm cười: "Đã ngươi đến cả mạng cũng dám hy sinh chỉ để gả cho hắn, ta tác thành cho ngươi."
1.
Giấy vụn rơi đầy đất, phòng khách vừa rồi còn huyên náo bỗng chốc lặng ngắt như tờ.
Bùi Minh Châu quỳ trên gạch xanh, vẻ đắc ý trong đáy mắt chưa kịp giấu đi, lại phải cố nặn ra một khuôn mặt đẫm lệ, dáng vẻ đó còn bận rộn hơn cả đào hát trên sân khấu.
Tiêu Thừa Dận ôm nàng ta, cánh tay rõ ràng cứng đờ lại.
"Thẩm bá mẫu, vừa rồi ta chỉ là c/ứu người."
Hắn ngẩng cằm thẳng tắp, như đang hồi báo trong quân trướng: "Nếu có điều gì thất lễ, ta xin chịu tội, nhưng hôn ước liên quan đến hai nhà, người tự mình x/é bỏ, e là không hợp lẽ thường."
Ta chẳng thèm để ý đến hắn, quay sang dặn dò m/a m/a: "Đi lấy canh thiếp của Tri Ý, đưa trả về Tiêu gia."
M/a m/a đáp lời rồi lui xuống.
Sắc mặt Tiêu Thừa Dận trầm xuống: "Người đã nghĩ kỹ chưa? Ban đầu chính Bùi gia chủ động cầu hôn."
Ta nhìn người trong lòng hắn: "Là chúng ta cầu lấy, nên hôm nay, cũng do chúng ta không cần nữa."
"Tướng quân đích thân nhảy xuống nước, c/ứu người khiến bao nhiêu bà tử trong sân cũng chẳng chen chân vào được, ngày mai kinh thành chắc chắn sẽ ca tụng ngài nhân từ. Nếu Bùi gia còn nắm ch/ặt tờ hôn thư, ngược lại trông giống như kẻ không biết điều."
Mi tâm Tiêu Thừa Dận gi/ật gi/ật: "Bá mẫu đây là nghi ngờ ta?"
Ta chỉ vào chiếc sào tre vứt bên hồ: "Ta chỉ tò mò, nhiều người đưa đồ như vậy, ngươi một cái cũng không dùng, lại cứ phải đích thân ôm người lên. Người biết thì bảo là c/ứu mạng, người không biết, còn tưởng hai người đã sớm tập dượt từ trước."
"Bá mẫu!" Bùi Minh Châu khóc càng dữ dội hơn, vùng ra khỏi lòng Tiêu Thừa Dận rồi bò đến trước mặt ta, "Người gh/ét con thì cứ m/ắng con, không thể h/ủy ho/ại thanh danh của Tướng quân."
"Là do chân con trượt, là Tướng quân nhân từ, ngài ấy trước đó chẳng biết gì cả!"
Ta rủ mắt nhìn nàng ta: "Ta gh/ét ngươi ở chỗ nào? Ngươi lấy mạng mình ra đá/nh cược xem hắn có chịu ôm hay không, tấm lòng này, ta còn nên chuẩn bị thêm cho ngươi một phần của hồi môn nữa mới phải."
Nước mắt nàng ta đọng trên hàng mi, nhất thời quên cả rơi xuống.
Nhị đệ muội vội vàng chen từ trong đám đông ra, thúc giục nha hoàn:
"Đại tẩu, đứa nhỏ rơi xuống nước, người vẫn còn đang lạnh, có chuyện gì để ngày khác hãy nói. Mau đỡ cô nương về phòng, đừng ở đây làm mất mặt x/ấu hổ."
Ta nghiêng người nhìn về phía lão phu nhân ở hàng ghế trên: "Mẫu thân cũng nghe rõ rồi đấy, đại phòng từ hôn. Tiêu Tướng quân nếu thực sự thương xót Minh Châu, cứ việc hạ sính lễ cho nhị phòng."
"Nữ nhi Bùi gia cao quý, không thể để người ta ôm không được."
Chiếc gậy của lão phu nhân đ/ập mạnh xuống đất: "Ngươi là chủ mẫu Hầu phủ, không phải phường phụ nữ chợ búa! Chuyện đại sự hôn nhân, đến lượt ngươi ở đây làm càn trước mặt mọi người sao?"
"Người bị ôm trong lòng cũng đâu phải là Tri Ý."
Nụ cười của ta nhạt dần: "Nữ nhi của đại phòng, ta làm mẫu thân thì bảo vệ được. Hôn sự của nó, cũng do ta làm chủ."
Khi ta quay người, phía sau truyền đến tiếng nức nở của Bùi Minh Châu.
Tiêu Thừa Dận nén gi/ận nói: "Bùi Tri Ý có một người mẹ như vậy, mối hôn sự này không kết cũng tốt."
Ta không dừng bước.
Kiếp trước, ta nghe thấy câu này, gi/ận đến mức toàn thân r/un r/ẩy, nhưng vẫn phải vì thể diện của Hầu phủ và con gái mà nuốt mọi uất ức vào lòng.
Sau đó Tri Ý ch*t trong một căn phòng lộng gió ở biên quan. Tiêu Thừa Dận chặn thư của con bé, chặn quân y ngoài cửa, bên ngoài chỉ nói con bé thân thể yếu ớt, không qua khỏi cơn b/ệnh.
Khi con bé hạ táng, ngay cả cỗ qu/an t/ài cũng không được chuẩn bị, trên tấm thẻ gỗ trước m/ộ còn để trống cả tên họ.
Còn Bùi Minh Châu mang danh "người thương của Tướng quân", trong quân doanh cơm áo không thiếu thứ gì.
Khi ta đến được Tây Bắc, Tri Ý đã nằm dưới đất rồi.
Ta đứng giữa cát vàng nghe Tiêu Thừa Dận nói con bé thân thể yếu ớt, mới hiểu ra lời hứa cả đời không phụ trong miệng hắn, hóa ra là dùng mạng của con bé để bịt miệng chính mình.
Nay nhìn lại khuôn mặt đoan chính kia, ta chỉ thấy sự tử tế đó thật nực cười.
Sống lại một đời, kẻ nào muốn chịu cái tội nh/ục nh/ã này, thì tự mình đi mà chịu.
Trở lại viện của Tri Ý, con bé đã khoác áo ngồi dậy, đôi mắt nhìn thẳng ra ngoài cửa sổ.
Ta giúp con bé vén những sợi tóc rối ra sau tai, con bé khẽ hỏi: "Nương, tiền sảnh có phải đã từ hôn rồi không?"
"Từ rồi, canh thiếp cũng đã đưa trả về rồi."
Con bé im lặng hồi lâu, lại hỏi: "Nương, có phải người cũng nhìn thấy những chuyện đó rồi không?"
Tay ta khựng lại: "Chuyện gì?"
"Đêm qua con mơ một giấc mơ." Con bé nắm ch/ặt góc chăn, "Trong mơ con đến Tây Bắc, Tiêu Thừa Dận ép con vẽ đồ án nỏ, sửa cơ nỏ, cuối cùng bưng đến một bát th/uốc, nhìn chằm chằm con uống hết."
"Con ch*t trong một căn nhà đất lạnh thấu xươ/ng, bên ngoài toàn là cát vàng, chẳng có lấy một bóng người."
Ngựk như bị ai đó bóp ch/ặt, ta vội vàng nắm lấy tay con bé.
Đầu ngón tay Tri Ý lạnh đến đ/áng s/ợ: "Nương, đó thực sự là mơ sao? Có phải nó đang nhắc nhở con, Tiêu gia là một hố lửa không?"
Con bé nhào vào lòng ta, đôi vai r/un r/ẩy.
Ta sờ thấy một lớp mồ hôi lạnh sau gáy con bé, mới hiểu ra những gì con bé mơ thấy còn nhiều hơn cả một bát th/uốc.
Con bé kể đ/ứt quãng rất lâu.
Ta mới biết, trong mơ con bé vì Tiêu Thừa Dận mà sửa ra không chỉ một bản đồ, hắn lần nào cũng lấy tình nghĩa vợ chồng dỗ dành con bé hãy đợi thêm chút nữa.
Con bé đợi đến khi nỏ mới được chế tạo xong, thứ đợi được lại là cánh cửa đóng ch/ặt, những nha hoàn bị rút đi và bát th/uốc không được phép từ chối kia, ngay cả một lá thư nhà cũng không gửi đi nổi.
Ta vỗ vỗ lưng con bé: "Có nương ở đây, kiếp này đừng ai hòng đưa con vào đó nữa."
2.
Tin tức từ hôn nửa ngày đã truyền khắp kinh thành.
Bên ngoài đều nói đại phòng phát đi/ên rồi, bỏ mặc vị Tướng quân chiến công hiển hách không cần, lại đem mối nhân duyên tốt nhường cho nhị phòng.
Những lời khó nghe hơn thì nói Tri Ý tư nhân thất đức, bị Tiêu gia nắm thóp, mới hoảng hốt x/é bỏ hôn thư.
Ta để quản sự lần theo lời đồn mà điều tra, cuối cùng tìm ra đại nha hoàn Hạnh Chi của nhị phòng.
Sáng sớm con bé đã chạy đến ba tiệm phấn son, tán gẫu với mấy bà m/ua sắm của các phủ suốt hai canh giờ.
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 13
Chương 11
Chương 7
Chương 7
Chương 16
Bình luận
Bình luận Facebook