Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
14/09/2026 14:52
Cùng với kẻ th/ù không đội trời chung xuyên không thành nam phụ đ/ộc á/c.
Tôi thì thầm thương tr/ộm nhớ công, còn hắn lại thích thụ.
Trong nguyên tác, "tôi" đã đưa nhân vật chính thụ lên giường của "kẻ th/ù không đội trời chung".
Cả hai đều bị trả th/ù tàn khốc, kết cục thê thảm.
Ngay giây phút đọc xong cốt truyện, kẻ th/ù không đội trời chung đ/ập cửa phòng tôi tới tấp.
"Không muốn cùng ch*t thì cho tao vào!"
Tình thế cấp bách, tôi chỉ đành làm việc thiện,
Ai ngờ lại bị Chung Luật với đôi mắt đỏ ngầu đ/è xuống giường.
"Rốt cuộc mày muốn chui vào đâu hả?"
"Ai bảo mày cái đồ ng/u này lại bỏ th/uốc cho cả hai đứa tao!"
1
Đọc xong thông tin, đầu óc tôi muốn n/ổ tung.
Xuyên không thành nam phụ đ/ộc á/c cùng với kẻ th/ù không đội trời chung đã đành.
Điều bi kịch hơn là, ngay giây phút này.
Chỉ mới trôi qua mười lăm phút kể từ lúc tôi chuốc say nhân vật chính thụ Ôn Thư rồi đưa lên giường "Chung Luật".
Ch*t ti/ệt, không lẽ hắn đã nổi thú tính và làm xong chuyện đó rồi chứ?
Nghĩ đến cảnh tượng sau này sẽ bị các nhân vật chính trả th/ù đi/ên cuồ/ng đến mức tan cửa nát nhà, kết cục thê thảm, tôi vội vàng đứng dậy.
Phải nhanh chóng qua xem còn c/ứu vãn được không!
Giây tiếp theo, cánh cửa bị gõ với tiết tấu dồn dập.
"Ai?"
"Chung Luật."
Giọng của kẻ th/ù không đội trời chung vang lên ngoài cửa, nghe có vẻ nghiến răng nghiến lợi.
"Không muốn cùng ch*t thì mau cho tao vào!"
Tôi đảo mắt liên hồi.
Nếu là ngày thường, tôi đã sớm dậu đổ bìm leo, thừa nước đục thả câu, mong cho hắn gặp vận xui rồi!
Nhưng bây giờ... tình thế cấp bách, mạng người quan trọng.
Chỉ đành làm việc thiện vậy.
Vừa mở cửa, một bóng người cao lớn đã đổ ập vào lòng tôi.
Tôi vội vàng đỡ lấy vai hắn.
Chung Luật thở hổ/n h/ển, da th!t nóng như lửa đ/ốt.
Tôi không nhịn được mà mỉa mai hắn: "Xem ra mày cũng biết cốt truyện rồi nhỉ, mới thế đã hoảng lo/ạn, sợ đến mức muốn tè ra quần rồi à?"
Chung Luật cao hơn tôi nửa cái đầu, đôi mắt phượng khẽ liếc xuống.
Hừ, cái bộ dạng đáng gh/ét đó.
"Mày nên quỳ xuống dập đầu ba cái, cảm ơn sự tự chủ tuyệt vời của tao vì đã không làm gì Ôn Thư, nếu không thì mày ch*t chắc rồi."
Cười ch*t, tôi nhìn xuống phía dưới, lập tức phản pháo.
"Mỹ nhân nằm trên giường mà còn nhịn được, chẳng phải vì mày bất lực sao? Đã bảo đi chữa trị sớm đi..."
Lời tôi nói chợt tắt ngấm khi nhìn thấy trạng thái phần dưới của Chung Luật.
Suy nghĩ hơi xao nhãng một chút, tôi đã bị một lực mạnh kéo bay lên giường.
Chưa kịp phản ứng, cơ thể đã bị Chung Luật đ/è ch/ặt.
2
Hơi thở nóng bỏng phả từng đợt lên chóp mũi và môi tôi.
Lúc này tôi mới phát hiện mắt Chung Luật đã đỏ ngầu, trạng thái cực kỳ bất thường!
"Mày đi/ên à? Nhìn cho kỹ tao là ai!"
Trên mặt Chung Luật thoáng qua vẻ nhẫn nhịn và giãy giụa, cuối cùng dần dần bị bản năng chiếm thế thượng phong.
Đôi môi nóng rực.
Nụ hôn đầu của tôi cứ thế mà mất đi.
Tôi tức gi/ận vung một tay, tung cú đ/ấm thẳng vào gương mặt đẹp trai đáng tự hào của Chung Luật.
Cảnh tượng hả gi/ận trong tưởng tượng đã không xảy ra.
Chung Luật đoán trước được hành động của tôi, lòng bàn tay đón lấy nắm đ/ấm, xoay ngược lại.
Tiện thể lật tôi lại, đ/è ch/ặt xuống.
?
Đùa tao à, tên này từ khi nào mà sức lực lại lớn như vậy!
Chúng tôi đá/nh nhau mười mấy năm, chẳng phải luôn ngang tài ngang sức sao?
Nhìn thấy cảm giác ở mông ngày càng đ/áng s/ợ, tôi vội vàng líu lo.
"Chung Luật, mày lấy oán báo ân, vào phòng tao, còn muốn đi cửa sau của tao!"
Vừa dứt lời, bàn tay đang gắt gao giữ lấy mu bàn tay tôi nổi đầy gân xanh.
"Ai bảo mày cái đồ ng/u này bỏ thứ đó vào rư/ợu của tao và Ôn Thư?"
Hắn nói, ai gây ra họa thì người đó phải chịu trách nhiệm giải quyết.
Đó chẳng phải là chuyện ng/u xuẩn của nam phụ đ/ộc á/c làm sao, liên quan quái gì đến tao!
Phần cổ lộ ra bị cắn mạnh mấy cái, tôi cuối cùng cũng hơi hoảng.
Trong nguyên tác, "tôi" h/ận Ôn Thư đến tận xươ/ng tủy.
Không chỉ đ/ộc á/c chuốc say cậu ta rồi đưa lên giường người khác.
Mà còn cố tình bỏ thêm chút đồ.
Đảm bảo Ôn Thư sẽ bị "Chung Luật" hànhz hạz rất thê thảm.
"Thương lượng chút đi!"
Hảo hán không chịu thiệt trước mắt, tôi vội vàng hạ giọng, "Hay là mình mau đến b/ệnh viện đi?"
"Mạng của kẻ th/ù không đội trời chung cũng là mạng mà!"
Trong khoảnh khắc Chung Luật đang do dự, tôi cắn mạnh vào xươ/ng quai xanh của hắn.
Nhân lúc hắn đ/au đớn buông tay, tôi đ/ấm một cú vào xươ/ng gò má hắn.
Chung Luật ôm chỗ bị đá/nh, ánh mắt trở nên hơi đ/áng s/ợ.
"Đường Trạch, đây là mày tự chuốc lấy khổ."
Khi cánh cửa bị mở ra, nhân vật chính công dẫn người xông vào, cảnh tượng đ/ập vào mắt là tôi và Chung Luật đang lăn lộn kịch liệt trên chiếc giường lớn.
Đừng nghĩ nhiều, là đá/nh nhau thật.
Sưng mũi bầm mắt cả rồi.
3
"Hai người đang làm gì thế? Ôn Thư đâu?"
Thấy Quý Thâm xông vào, tôi và Chung Luật buộc phải bình tĩnh lại.
Tôi vội vàng nói với hắn, người đang ở phòng đối diện.
Quý Thâm rõ ràng bị diễn biến nằm ngoài dự đoán này làm cho ngơ ngác, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
"Đường Trạch, đừng hòng lừa tao, rốt cuộc mày giấu Ôn Thư ở đâu rồi?"
Ánh mắt hắn quét khắp căn phòng, còn ra hiệu cho vệ sĩ chia nhau ra kiểm tra phòng tắm và phòng đối diện.
Cũng không trách hắn không tin.
Trong cốt truyện, "kẻ th/ù không đội trời chung" bám dính lấy Quý Thâm, còn "tôi" thì h/ận Ôn Thư thấu xươ/ng.
Cảm nhận được sự cảnh cáo nặng nề trong mắt Quý Thâm.
"Chung Luật, nếu mày dám làm gì cậu ấy, tao tuyệt đối sẽ không tha cho mày!"
Tôi và Chung Luật đã đọc cốt truyện nhìn nhau, biết rằng câu nói này của hắn có trọng lượng cực kỳ cao.
Giây tiếp theo, cả hai chúng tôi khá ăn ý mà khoác vai bá cổ nhau.
Tôi thân mật ôm lấy eo Chung Luật.
"Ôn Thư uống nhiều quá, chúng tôi làm việc thiện giúp người, mở riêng cho cậu ấy một phòng để ngủ."
Chung Luật đặt tay lên mông tôi đầy ám muội, đôi mắt phượng cười như không cười.
"Tôi và Đường Trạch yêu nhau, sau này sẽ không bám lấy cậu và Ôn Thư nữa."
Quý Thâm nhíu mày dữ dội, nhìn chúng tôi với vẻ mặt phức tạp.
Cho đến khi vệ sĩ chạy về, nói lớn với hắn: "Ôn thiếu gia đúng là ở phòng đối diện, nhưng hình như trạng thái không ổn..."
Hắn ghé tai Quý Thâm nói gì đó, sắc mặt vốn đã khá hơn chút của Quý Thâm lại sầm xuống.
"Hai người dám cho Tiểu Thư uống thứ đó?"
Ch*t rồi! Chuyện này không giấu được, phải làm sao đây?
Chung Luật hoàn toàn không hoảng lo/ạn.
"Trong quán bar đông người phức tạp, chắc là vô tình lấy nhầm, tôi cũng dính chiêu rồi."
Hắn nghiêng đầu, hôn lên mặt tôi một cái.
Tôi lập tức cứng đờ người, nhưng lại không tiện né tránh, chỉ đành duy trì nụ cười gượng gạo.
"Quý đại thiếu, nếu không phải tại cậu làm phiền, tôi và A Trạch đã có thể làm vài hiệp rồi."
Chương 10
Chương 9
Chương 12
Chương 10
Chương 10
Chương 10
Chương 9
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook