Trọng sinh, ta quyết gả cho thế tử nuôi ngoại thất

Đó là vòng tay bà ngoại đích thân tặng.

B/ệnh của bà đã sớm khỏi, giờ đây đang ở phủ Thái Phó vui vầy cùng con cháu, không cần phải lo lắng cho chúng ta nữa.

Minh Đường đỏ hoe mắt bước ra cửa, lên kiệu hoa của nhà họ Phương.

Ta tiễn đến tận cửa, nhìn kiệu hoa xa dần.

Lục Thừa Tranh bước tới, dừng lại bên cạnh ta.

"Sao lại khóc rồi?"

"Ai khóc chứ, là gió bụi thổi vào mắt thôi."

"Thời tiết kinh thành này, gió bụi ở đâu ra?"

Ta quay đầu lườm chàng.

Chàng liền bật cười.

30.

Sau đó lại qua thêm vài năm.

Lục Thừa Tranh thăng lên làm Chính nhị phẩm Phiêu Kỵ Đại tướng quân, vào Khu Mật Viện nghị sự quân vụ.

Chàng không cần phải như trước kia, bị giam hãm trong Thanh Ngô Viện, chuyện gì cũng phải nhẫn nhịn.

Đường lương của ta cũng bắt đầu vận chuyển hàng hóa dân dụng, tơ lụa, dược liệu, lương thực, qua lại giữa Giang Nam và vùng biên giới phía Bắc, lần lượt mở thêm các cửa tiệm.

Phủ Thái Phó chấn hưng gia phong. Môn sinh của ông nội làm quan khắp nơi, nhắc đến nhà họ Ôn, ai ai cũng kính trọng.

Lư Thủ Nhân trước làm tri phủ, sau nhậm chức Vận chuyển sứ, năm nào cũng gửi một vò rư/ợu cũ đến, nói là tạ ơn sự giúp đỡ năm xưa.

Ta luôn hồi thư nói, không cần phải tạ ơn nữa.

Phương Ngự Sử mới là công thần số một.

Nhưng Phương Ngự Sử chưa bao giờ nhận lễ.

Ông ấy hồi đáp: "Ta là Ngự Sử, tra xét tham quan vốn là bổn phận, không cần vì thế mà gửi quà cho ta."

Lão già bướng bỉnh.

Sau này, chúng ta cũng có thêm con cái.

Một cô bé nhỏ.

Chàng đặt tên con là Lục An Hòa, chỉ mong con cả đời bình an như ý.

A Đoàn lớn hơn sáu tuổi, dắt tay em gái chạy trong sân, làm anh cũng ra dáng lắm rồi. Lục Thừa Tranh hô "chậm một chút, nhìn chân em gái", thằng bé liền quay đầu lè lưỡi, làm mặt q/uỷ.

Phùng thị mở tiệm may ở trong kinh.

Tay nghề bà rất khéo, quần áo làm ra rất được các phu nhân yêu thích. Cửa tiệm và vốn liếng do ta bỏ ra, bà quản kh//âu c/ắt may, lợi nhuận ki/ếm được chúng ta chia đôi.

"Thiếu phu nhân-- lại gọi sai rồi, Hầu phu nhân." Một lần đối sổ xong, Phùng thị cười nói, "Đời này của tôi, gặp được Hầu gia chỉ tính là một nửa phúc phận, sau này gặp được người, mới gọi là thực sự có hy vọng."

"Đừng dùng lời hay ý đẹp dỗ dành ta."

"Nhưng toàn là lời thật lòng thôi."

Bà cười rất thản nhiên.

Khi mới gặp ở phía Nam thành, bà ôm ch/ặt con phòng bị ta, g/ầy gò lại nhút nhát, khác xa với dáng vẻ tươi cười ngày nay.

Sau khi Quý Hoài Viễn bị lưu đày, rất lâu không có tin tức x/ác thực.

Nghe nói hắn ở biên địa làm khổ sai, g/ầy đến biến dạng, còn c/ầu x/in tiểu thư tướng phủ quay đầu. Người ta đã sớm gả cho người khác, đâu thèm đếm xỉa đến hắn.

Sau này nữa, có người gửi đến một lá thư của hắn.

Trên phong bì viết tên ta.

Trên giấy chỉ có một câu: "Hối h/ận đã muộn."

Ta cầm trong tay, nhìn hồi lâu.

Rồi đưa thư vào ngọn đèn, nhìn nó ch/áy rụi.

Sổ sách cũ giữa ta và hắn, đã sớm tính xong rồi.

Ngay cả một lời xin lỗi cũng chẳng chịu nói, chỉ có "Hối h/ận đã muộn", mấy chữ này, hắn cứ giữ lại cho mình là được.

31.

Một năm nọ tiết Thanh Minh.

Ta cùng Lục Thừa Tranh ra khỏi thành cúng bái.

Sau khi bái m/ộ cha mẹ ta, chàng dẫn ta rẽ một hướng, đến một nơi cũ kỹ khác.

Ở đó dựng một ngôi miếu nhỏ đã được tu sửa.

"Nơi này là--"

"Ngôi miếu hoang mà nàng từng kể cho ta." Chàng nói, "Kiếp trước nàng ch*t ở đây, ta luôn ghi nhớ."

Ta dừng lại trước miếu.

Tường đỏ ngói vàng, tu sửa chỉnh tề, trên cửa treo tấm biển mới, viết là "Miếu Thiện An".

"Ai tu sửa vậy?"

"Ta. Năm vừa kế thừa tước vị, đã sai người đến sửa xong rồi."

"Chàng-- ngay cả nơi này, cũng ghi nhớ giúp ta?"

"Nàng nói, kiếp trước ta từng hứa, nếu gả cho ta thì sẽ không để nàng rơi vào kết cục này. Chuyện kiếp trước, ta không cách nào sửa đổi được nữa. Kiếp này--"

Chàng nhìn về phía cửa miếu.

"Ta sửa nó lại, chỉ mong những người đến đây lánh nạn sau này, có được mái hiên không dột, đừng để giống như nàng năm xưa, cô đ/ộc chịu đựng đến cuối cùng."

Gió thổi qua, nước mắt ta bỗng rơi xuống.

Nhưng không cảm thấy bi thương.

Trong lòng cuối cùng cũng được nhẹ nhõm.

Ta của kiếp trước, người quấn trong tấm chiếu rá/ch mà ch*t, đến khoảnh khắc này, mới coi như được an nghỉ.

Lục Thừa Tranh lấy vò rư/ợu từ trong lòng ra.

Rót đầy hai chén.

Một chén rư/ợu đổ xuống đất.

Chén còn lại đưa vào tay ta.

"Chén này, kính nàng của kiếp trước."

Ta nâng lên, uống cạn một hơi.

Rư/ợu rất cay, sặc đến mức nước mắt lại rơi ra.

Nhưng ta không nhịn được mà cười.

"Lục Thừa Tranh."

"Ừ."

"Có thể sống thật tốt, thật là tốt biết bao."

Chàng nắm lấy tay ta, mười ngón đan ch/ặt.

"Về nhà thôi."

Chúng ta sóng vai bước vào ánh hoàng hôn cuối xuân.

Ngôi miếu phía sau đã được sửa sang như mới, trước cửa cây mơ nở đầy hoa.

Gió thổi qua cành, cánh hoa rơi đầy mặt đất.

Danh sách chương

3 chương
16/09/2026 22:44
0
16/09/2026 22:44
0
16/09/2026 22:43
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị
Bình luận
Báo chương xấu