Ba mươi triệu và anh

Ba mươi triệu và anh

Chương 9

14/09/2026 15:21

Tay cậu ấy vẫn còn run.

Câu "bảo bối" vừa rồi có lẽ đã tiêu tốn sạch toàn bộ vốn liếng giao tiếp của cậu ấy.

Tôi nhìn đôi tai đỏ ửng và khóe miệng mím ch/ặt của cậu ấy.

Nhịn hai giây nhưng không nhịn nổi.

"Hạ Chinh Vũ."

"Hửm?"

"Gọi lại lần nữa đi."

Hạ Chinh Vũ mặt căng cứng nhìn thẳng phía trước: "Gọi cái gì?"

"Bảo bối."

Im lặng năm giây.

Cậu ấy quay đầu đi.

Tai đỏ lan đến tận chân tóc.

Nhìn chằm chằm tôi.

Miệng mấp máy hai cái.

Cuối cùng rặn ra một chữ từ kẽ răng.

"Cút."

Tôi bật cười thành tiếng.

Đạp mạnh chân ga, chiếc xe tải nhỏ lao vút vào dòng xe cộ.

Người ngồi ghế phụ đỏ tai m/ắng tôi suốt cả đoạn đường.

Nhưng tay lại lặng lẽ vươn sang, nắm ch/ặt lấy tay tôi đang đặt trên cần số.

Mười ngón tay đan xen.

Suốt dọc đường không hề buông.

24

Một năm sau.

Công ty TNHH Cung ứng Vật liệu Xây dựng Lãng Chinh đã thuê một văn phòng chính thức trong khu phát triển.

Nhân viên từ hai người tăng lên hai mươi bảy người.

Chiếc xe tải nhỏ cũng đã được đổi thành một chiếc xe thương mại tử tế.

Tôi ký văn bản trong văn phòng đến mức mỏi nhừ cả cổ tay.

Hạ Chinh Vũ đẩy cửa bước vào, tay cầm một cái cốc.

Đi đến trước mặt tôi, đặt cốc xuống bàn.

Trà kỷ tử.

Tôi liếc nhìn: "Dạo này sao cậu cứ pha cái này cho tôi thế?"

Hạ Chinh Vũ tựa vào mép bàn: "Dưỡng sinh. Dạo này ông tăng ca nhiều quá rồi."

Tôi cầm lên uống một ngụm, đắng ngắt.

Đặt cốc xuống lại tiếp tục ký văn bản.

Hạ Chinh Vũ không đi.

Đứng bên cạnh nhìn tôi viết chữ.

Nhìn một lúc, cậu ấy vươn tay đ/è bút của tôi lại.

"Tần Lãng."

"Đang bận đây."

"Tôi có chuyện muốn nói với ông."

Tôi đặt bút xuống, ngẩng đầu.

Hạ Chinh Vũ đứng trước mặt tôi.

Văn phòng chỉ còn một chiếc đèn bàn sáng.

Biểu cảm của cậu ấy rất nghiêm túc.

Nghiêm túc đến mức làm tôi thấy hơi căng thẳng.

"Sao thế?"

Hạ Chinh Vũ lấy từ trong túi ra một chiếc thẻ.

Đặt lên bàn.

Đẩy về phía tôi.

"Đây là cái gì?"

"Thẻ lương của tôi."

Cậu ấy nhìn tôi: "Từ tháng đầu tiên làm ở công ty vật liệu đến giờ, toàn bộ lương cộng thưởng cộng cả phần cổ tức ông chia cho tôi, tổng cộng bốn mươi tám vạn bảy nghìn ba trăm tệ."

Ngay ngắn.

Không thiếu một xu.

"Một vạn bảy nghìn ba trăm tệ dư ra kia là tiền lãi."

Ánh mắt cậu ấy lảng đi một chút, rồi lại nhìn về phía tôi.

"Lần trước ông trả bốn mươi bảy vạn thay tôi."

"Đây là trả lại cho ông."

Tôi nhìn chiếc thẻ đó.

Cổ họng nghẹn lại dữ dội.

"Hạ Chinh Vũ--"

"Ông đừng nói là không cần." Cậu ấy ngắt lời tôi, giọng hơi cứng, "Ông nói không cần tôi cũng không nghe đâu."

"Tần Lãng, ông không n/ợ tôi. Ngay từ đầu đã không n/ợ rồi."

"Nhưng tôi n/ợ ông."

"Số tiền này trả xong, tôi mới có thể--"

Cậu ấy dừng lại một chút.

Nuốt khan một cái.

Nói nốt nửa câu sau.

"Mới có thể yên tâm thoải mái ở bên ông."

"Không phải vì biết ơn."

"Không phải vì mắc n/ợ."

"Mà là vì--"

Cậu ấy cúi đầu, nhìn chằm chằm vào tay mình.

Ngón tay co lại.

Khi ngẩng đầu lên lần nữa, viền mắt đã đỏ hoe.

Giọng nói mang theo một chút r/un r/ẩy mà chỉ mình cậu ấy biết.

"Là vì, muốn cùng ông sống cả đời."

Tôi đứng dậy khỏi ghế.

Vòng qua bàn.

Đi đến trước mặt cậu ấy.

Cậu ấy vẫn đang nhìn tôi, viền mắt đỏ hoe, vai căng cứng.

Đợi câu trả lời của tôi.

Tôi cầm chiếc thẻ đó lên.

Ánh mắt Hạ Chinh Vũ di chuyển theo chiếc thẻ.

Nhìn chằm chằm không chớp mắt.

Tôi nhét chiếc thẻ vào túi áo trước ngựk cậu ấy.

Ấn nhẹ một cái.

Hạ Chinh Vũ mấp máy môi: "Tần Lãng--"

"Tiền cậu cứ giữ lấy."

Tôi nắm lấy tay cậu ấy.

Mười ngón đan ch/ặt.

"Tôi không cần cậu trả."

"Tôi cần cậu."

Hơi thở của Hạ Chinh Vũ khựng lại một nhịp.

Tôi cúi đầu nhìn hai bàn tay đang nắm lấy nhau.

"Hạ Chinh Vũ, giải thưởng lớn nhất đời này tôi từng trúng, không phải là ba mươi triệu."

Tôi ngẩng đầu nhìn cậu ấy.

"Là tối hôm đó cậu dựa vào vai tôi."

Nước mắt Hạ Chinh Vũ cuối cùng cũng rơi xuống.

Không tiếng động.

Từng giọt từng giọt rơi xuống.

Cậu ấy rảnh tay ra, quệt đi một cách lộn xộn.

Quệt không sạch.

Tôi lấy ngón cái giúp cậu ấy lau.

Cậu ấy nghiêng đầu né.

Tôi đuổi theo lau.

Cậu ấy không né được nữa, dứt khoát túm lấy cổ áo tôi, kéo tôi lại gần.

Đặt nụ hôn lên.

Mang theo vị mặn.

Lộn xộn.

Nhưng tôi cảm thấy đây là nụ hôn tuyệt vời nhất mà tôi từng nhận được trong đời.

Khi môi tách ra, mũi cậu ấy vẫn còn hít hà.

Đôi mắt đỏ hoe lườm tôi.

"Tần Lãng, sau này ông còn dám giấu tôi thử xem."

Tôi xoa xoa sau gáy cậu ấy: "Không giấu nữa."

"Sau này cái gì cũng nói cho cậu biết."

Cậu ấy cọ cọ mũi: "Kể cả mật khẩu?"

"Kể cả mật khẩu."

"Thẻ ngân hàng?"

"Cho cậu tất."

"Alipay?"

"Của cậu."

Hạ Chinh Vũ liệt kê từng mục, càng liệt kê càng thuận miệng, giọng nói vẫn còn chút nghẹn ngào nhưng cái đuôi đã bắt đầu vểnh lên: "Thế còn thẻ lương?"

"Cũng cho cậu."

Cậu ấy hài lòng rồi.

Dựa vào vai tôi, nhắm mắt lại.

Tôi ôm lấy cậu ấy.

Chiếc đèn bàn vẫn o o sáng.

Ngoài cửa sổ là cảnh đêm của cả khu phát triển.

Một thằng khuân gạch và một kẻ lái Porsche.

Quanh đi quẩn lại, chen chúc trong một văn phòng, ôm ch/ặt lấy nhau.

Ngoài cửa là công ty với hai mươi bảy nhân viên.

Sau cửa là phần đời còn lại của hai người.

Hơi thở của cậu ấy dần bình ổn lại.

Áp vào hõm cổ tôi.

Ổn định rồi.

Ấm áp rồi.

Tôi cúi đầu hôn lên đỉnh đầu cậu ấy.

"Hạ Chinh Vũ."

"Hửm?"

"Về nhà thôi."

Cậu ấy ừ một tiếng.

Không nhúc nhích.

Một lúc lâu sau mới lầm bầm một câu.

"Tần Lãng, chúng ta đã về đến nhà rồi."

"Có ông ở đâu, đó chính là nhà."

(Hết)

Danh sách chương

3 chương
14/09/2026 15:21
0
14/09/2026 15:21
0
14/09/2026 15:21
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị
Bình luận
Báo chương xấu