Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Anh quen Chu Doanh bao lâu?”
“Một năm rưỡi.”
“Tôi tám tháng.” Anh ta vừa đếm ngón tay vừa tính, “Cô ta lừa tôi hai mươi vạn, tính ra mỗi tháng hai vạn rưỡi.”
“Cũng khá hời, còn rẻ hơn thuê thư ký.”
Tôi suýt chút nữa phun cả bia ra ngoài: “Ông cũng lạc quan thật đấy.”
Hạ Chinh Vũ lắc lắc lon bia: “Không lạc quan cũng chẳng làm gì được. Tiền cũng đâu tự quay về.”
Chúng tôi uống thêm hai lon nữa.
Hạ Chinh Vũ bắt đầu say, nói nhiều hơn hẳn.
Anh ta kể lể đ/ứt quãng những chuyện trên trời dưới đất.
Kể rằng gia đình anh ta trước kia làm kinh doanh, bố anh ta bỏ trốn, mẹ anh ta tái giá.
Kể rằng anh ta một thân một mình từ phương Nam chạy đến thành phố này, muốn tìm việc làm, kết quả phát hiện ra mình chẳng biết làm gì cả.
Khi anh ta nói những lời này, giọng điệu rất bình thản.
Giống như đang báo cáo công việc vậy.
Tôi không xen vào.
Chỉ lẳng lặng nghe.
Khi uống hết bia, trời đã gần sáng.
Hạ Chinh Vũ nghiêng đầu, dựa vào vai tôi.
Vai tôi chùng xuống, định đẩy anh ta ra.
Anh ta lầm bầm một câu.
Giọng rất nhỏ, bị gió thổi tan gần hết.
Tôi ghé sát lại gần hơn.
“Đừng đi... tôi chỉ còn mỗi em thôi.”
Tay tôi khựng lại giữa không trung.
Không đẩy nữa.
Cứ để anh ta dựa như thế, ngồi mãi cho đến tận hừng đông.
Gió lúc sáu giờ sáng hơi lạnh.
Tôi cởi áo khoác công nhân ra, đắp lên người anh ta.
Tờ vé số trong túi bị đ/è dưới vai anh ta.
Ba mươi triệu.
Anh ta không hề hay biết.
5
Trưa ngày thứ ba, tôi đi ngang qua bãi đỗ xe để đi m/ua cơm hộp.
Từ xa đã thấy cửa kính xe Porsche của Hạ Chinh Vũ mở hé một nửa, một bàn tay thò ra, cầm lấy nửa cái bánh mì đã nguội ngắt.
Tôi đến gần mới thấy anh ta co quắp cả người trên ghế lái, ghế đã hạ thấp xuống, đang gặm bánh mì nguội.
Vỏ bánh mì đã cứng ngắc rồi.
Tôi gõ cửa kính.
Hạ Chinh Vũ khựng lại động tác nhai, chậm rãi hạ cửa kính xuống.
Trên mặt vẫn còn vết hằn của gối – cái kiểu dùng tay làm gối ấy.
“Làm gì?”
Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc bánh mì trên tay anh ta: “Lâu rồi ông không được ăn miếng gì nóng hổi à?”
Hạ Chinh Vũ giấu chiếc bánh mì ra sau lưng.
Động tác lén lút như kẻ tr/ộm.
“Tôi không đói.”
Bụng anh ta kêu lên đúng lúc.
Tôi thò tay vào trong, vặn mở cửa xe: “Xuống đây.”
Hạ Chinh Vũ ngồi im không nhúc nhích: “Ai cần ông quản?”
Tôi cúi người chui vào, túm lấy cổ áo sau của anh ta: “Hạ Chinh Vũ, ông mẹ nó rúc trong xe nửa tháng rồi đúng không?”
Anh ta giãy giụa nhưng không thoát được.
Chuyện tôi khỏe, làm ở công trường ba năm không phải là để không.
Hạ Chinh Vũ bị tôi lôi lôi kéo kéo lôi ra ngoài, đứng giữa bãi đỗ xe, tóc tai dựng ngược, sơ mi nhăn nhúm, trông chẳng khác gì một gã vô gia cư.
Chính x/ác là một gã vô gia cư.
“Đi theo tôi.”
“Đi đâu?”
“Nhà tôi.”
Hạ Chinh Vũ cứng cổ: “Tôi không cần ông bố thí.”
Tôi quay đầu nhìn anh ta: “Ông gọi việc ăn một bữa cơm là bố thí à?”
“Thế ngày nào tôi cũng xếp hàng ở căng tin công trường để lấy cơm cũng là được bố thí chắc?”
“Cái n/ão của ông, thật phí công ông từng đi học.”
Hạ Chinh Vũ bị tôi chặn họng.
Miệng mấp máy, không thốt ra được chữ nào.
Cuối cùng cúi đầu, lủi thủi đi theo sau tôi.
Phòng trọ của tôi không lớn.
Mười lăm mét vuông, một cái giường, một cái bếp, một cái tủ.
Hạ Chinh Vũ đứng ở cửa hồi lâu.
Tôi vỗ vỗ cái chăn trên giường: “Tạm ngủ đi, ông một nửa, tôi một nửa.”
Hạ Chinh Vũ đảo mắt nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở bộ đồ công nhân treo sau cửa.
Cái túi phồng lên.
Anh ta không để ý.
Nhưng tôi thì trong lòng thắt lại.
Trong túi bộ đồ công nhân đó, chính là tờ vé số kia.
Thứ giá trị nhất trong cả căn phòng trọ, lại đang treo ngay sau cửa.
Đêm đó, hai gã đàn ông cao hơn mét tám chen chúc trên cái giường mét hai.
Hạ Chinh Vũ quay lưng về phía tôi, dán sát vào tường, cơ thể căng cứng như thanh sắt.
Tôi lật người: “Thả lỏng đi, tôi không cắn người đâu.”
Hạ Chinh Vũ đáp c/ụt lủn: “Tôi cũng không cắn.”
“Thế ông run cái gì?”
Anh ta không trả lời.
Một lúc sau mới lầm bầm: “Lạnh.”
Tôi lôi cái chăn trong tủ ném lên người anh ta.
“Trước kia ở trong xe ông không phải cũng chịu được thế sao?”
Hạ Chinh Vũ quấn chăn, im lặng rất lâu.
Tôi tưởng anh ta ngủ rồi.
Sau đó nghe thấy một giọng nói rất khẽ.
“Trong xe cũng lạnh.”
“Nhưng không ai quản.”
Tôi không lên tiếng.
Lấy chân đạp anh ta một cái: “Ngủ đi.”
6
Tuần đầu tiên sống chung, tôi có cái nhìn hoàn toàn mới về con người Hạ Chinh Vũ.
Thứ nhất, anh ta không biết nấu ăn.
Thứ hai, anh ta cực kỳ không biết nấu ăn.
Thứ ba, chuyện anh ta không biết nấu ăn có thể hại ch*t tôi.
Thứ tư đi làm về, chưa đến cửa đã ngửi thấy mùi khét.
Đạp cửa xông vào, trên bếp bốc khói đen kịt, trong nồi không biết là thứ gì đã ch/áy thành than.
Hạ Chinh Vũ đứng bên cạnh, tay phải cầm xẻng, mu bàn tay trái đỏ ửng.
Bị dầu b/ắn.
Tôi lao tới tắt bếp, rồi lại lao tới mở cửa sổ, rồi lại lao tới ấn tay anh ta xuống vòi nước.
“Ông muốn đ/ốt cái nhà này đúng không?!”
Hạ Chinh Vũ cúi đầu không nói gì.
Tôi vặn nước lạnh hết cỡ, ấn tay anh ta xuống xối.
Anh ta đ/au đến hít hà, nhưng không rụt tay lại.
Cũng cứng đầu phết.
“Ông làm cái gì thế?”
Hạ Chinh Vũ giọng rất nhỏ: “Trứng xào.”
Tôi quay đầu nhìn đống than đen trong nồi.
“...Ông gọi đây là trứng xào?”
“Tôi xem hướng dẫn trên mạng làm theo.”
“Hướng dẫn bảo ông n/ổ tung cái bếp à?”
Hạ Chinh Vũ cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn tôi, vành tai đỏ ửng.
“Tôi muốn... ông đi làm về có thể ăn được miếng nóng.”
Động tác của tôi khựng lại.
Tay vẫn còn đang giữ cổ tay anh ta.
Nước vẫn xối không ngừng.
“Ông không cần làm mấy việc này.”
Hạ Chinh Vũ mím môi: “Tôi không có tiền trả tiền thuê nhà, ít nhất cũng phải làm chút việc.”
Tôi tắt nước, lục trong tủ ra th/uốc trị bỏng, không nói tiếng nào bôi cho anh ta.
Bôi được nửa chừng, ngước mắt lườm anh ta: “Lần sau nấu ăn thì nói trước với tôi.”
“Tôi dạy ông.”
“Không học thì đừng có đụng vào bếp.”
Hạ Chinh Vũ ừ một tiếng.
Tôi dán băng cá nhân cho anh ta, đẩy tay anh ta ra vẻ chán gh/ét: “Đôi tay này của ông, thật sự chỉ hợp để đếm tiền thôi.”
Tai Hạ Chinh Vũ càng đỏ hơn.
Đêm ngủ, anh ta lại quay lưng về phía tôi, sát vào tường.
Tôi nhắm mắt sắp chìm vào giấc ngủ.
Một bàn tay bị bỏng chạm lên trán tôi.
Mát lạnh – chắc là do bôi quá nhiều th/uốc mỡ.
Lại rất nhẹ nhàng.
Dừng trên trán tôi hai giây, rồi rụt lại.
Tôi không mở mắt.
Nhưng tiếng tim đ/ập lại làm tôi tỉnh táo hơn vài phần.
7
Ngày chiếc Porsche bị kéo đi, tôi đi làm về, thấy Hạ Chinh Vũ đứng trên bãi đất trống của bãi đỗ xe.
Chương 10
Chương 9
Chương 9
Chương 17
Chương 9
Chương 9
Chương 9
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook