Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Mấy người gọi Tiểu Lê ở trên chắc là lần đầu đến phòng livestream nên mới nói mấy câu ng/u ngốc như vậy.”
Mọi người cười cười không để tâm, chỉ thản nhiên mở một ván cá cược.
Trong trò chơi này, rốt cuộc ai mới là người chiến thắng đây?
10
Đúng 7 giờ sáng ngày thứ tư, trời đổ mưa, ngôi làng yên tĩnh đến mức q/uỷ dị.
Tần Kiêu vẫn chưa đến làm việc, tôi một mình ôm mấy thùng thức ăn dựng quầy hàng.
Đang lúc cúi người ngẩng đầu, bỗng một thanh trường đ/ao x/é gió ch/ém thẳng về phía cổ tôi.
“Ha ha ha, bộ dụng cụ thiên phú của cô là của ta rồi…”
“Bộp!”
Thanh trường đ/ao cấp B đột ngột bị chấn vỡ, rơi xuống đất phát ra tiếng giòn tan.
Tôi không chút biểu cảm mở lá chắn bảo vệ cấp A đã m/ua với giá đắt đỏ từ cửa hàng, hất văng kẻ đó ra xa ba mét.
Doanh thu ba ngày nay cộng lại là 2500 điểm, nâng cấp dụng cụ thiên phú mất 600 điểm, m/ua nguyên liệu gia vị mất 100 điểm, còn dư 1800 điểm.
Lá chắn bảo vệ 200 điểm một lần là rất đắt, người chơi thông thường sẽ không m/ua.
Nhưng tôi không phải người chơi thông thường, tôi là một đầu bếp gà mờ hở ra là ch*t.
Người chơi đó lập tức ch*t lặng tại chỗ, sắc mặt vô cùng khó coi, sát ý trong mắt bùng lên dữ dội.
Sau khi vũ khí biến mất, hắn định đá/nh giáp lá cà, nhìn chằm chằm tôi đầy hung hãn.
Tôi đang chuẩn bị tiếp tục dùng điểm trong cửa hàng để đổi đạo cụ thì một đôi tay trắng lạnh lẽo thò ra từ phía sau lưng hắn.
“Ngươi là người chơi, ngươi bại lộ rồi.”
Tần Kiêu không cảm xúc túm cổ áo gã đó, từng bước kéo vào sâu trong con hẻm bên cạnh.
Tiếng kêu thảm thiết vang lên, tay đang bưng ghế của tôi khựng lại một nhịp, rồi lại tiếp tục cúi đầu làm việc.
【Số người sống sót trong phó bản: 2】
Những sợi mưa lất phất rơi xuống, gột rửa mùi m/áu tươi trong không khí.
Nửa tiếng sau, Tần Kiêu thản nhiên quay lại.
Ngay sau đó, đám dân làng q/uỷ dị cũng lần lượt xuất hiện từ khắp mọi nơi.
Chúng xếp hàng ngay ngắn, đội mưa nhìn chằm chằm vào thùng thức ăn với vẻ khao khát.
“Chủ quán Lê, hôm nay ăn gì thế?”
“Trời mưa lạnh quá, muốn ăn món gì đó nóng hổi.”
“Cứ hễ thời tiết x/ấu là ta lại muốn ch*t, trừ khi được ăn đồ của chủ quán Lê!”
“Này, ngươi vốn dĩ đã ch*t rồi mà.”
Đám q/uỷ có hình th/ù ch*t chóc khác nhau, nhưng nghĩ đến việc sắp được thưởng thức mỹ vị, trên mặt chúng lại lộ ra nụ cười có thể gọi là hạnh phúc.
Tôi cười cười, mở thùng giữ nhiệt đã niêm phong.
Trong chốc lát, hơi nóng tỏa ra, mùi thơm quyến rũ len lỏi vào mũi mọi người.
Chiều tối qua tôi đã nhận ra mây đen m/ù mịt, sắp có mưa.
Thế nên tôi đã ra con sông ở cuối làng mò được ít ốc, tôm hùm, còn câu được mấy con cá.
Hái mấy nắm lá tía tô trong vườn, tìm được ít hạt tiêu và măng muối trong mấy cái hũ trong bếp.
Trong cửa hàng thì dùng mấy chục điểm m/ua ít dạ dày heo và đậu phụ.
“Ta muốn một phần canh dạ dày heo hầm tiêu, một phần ốc xào lá tía tô!”
“Ta muốn canh cá diếc đậu phụ và tôm hùm đất cay!”
“Ta lấy hết, mỗi loại một phần!”
Sống lâu trong thế giới q/uỷ dị không có cảm giác, đám q/uỷ sau khi nếm được mùi vị thì ăn uống đi/ên cuồ/ng không màng sống ch*t.
Canh dạ dày heo hầm tiêu thơm nồng tươi ngon, dạ dày giòn sần sật, nước canh hầm ra có màu trắng sữa, vừa ngon vừa ấm bụng.
Canh cá diếc đậu phụ thì cá tươi mềm, đậu phụ trơn mướt, ăn một miếng là xoa dịu lòng người.
Tôm hùm đất cay nồng tươi thơm, ốc xào nước sốt đậm đà th!t mềm, dư vị vô tận.
Nếu là người thường, ăn những món này chắc chắn toàn thân sẽ toát một lớp mồ hôi mỏng, ấm áp cả người.
Nhưng đám q/uỷ dường như cũng không quá để ý, chỉ nghiêm túc thưởng thức mỹ vị trước mắt.
Tôi b/án từng đĩa, từng bát một.
Đột ngột, hai luồng sáng trắng lóe lên trong màn mưa.
11
Đám q/uỷ đồng loạt dừng động tác ăn uống, ngước nhìn nguồn sáng đầy khó tin.
Chỉ thấy Trần Dương và Cao Viễn đang ngồi uống canh dạ dày heo hầm tiêu được bao bọc bởi ánh sáng chói lòa.
Khi ánh sáng tan đi, lớp da bị bỏng mủ nát trên người họ đã hồi phục hoàn toàn.
Ngũ quan trên mặt hai người dần trở nên rõ nét, dần biến hóa thành gương mặt đen sạm chất phác lúc còn sống.
“Vết thương biến mất rồi, được thanh tẩy rồi! Họ được thanh tẩy rồi!”
“Được thanh tẩy thêm chín lần nữa, họ có thể thoát khỏi thế giới q/uỷ dị để đầu th/ai rồi!”
“Truyền đi, ăn đồ ăn của chủ quán Lê có thể được thanh tẩy!”
“Chủ quán Lê mãi đỉnh!”
Đám q/uỷ bùng n/ổ, tin tức như mọc cánh lan truyền khắp mọi ngóc ngách của thế giới q/uỷ dị.
Tôi đảo chảo xào ốc nóng hổi, nghe thấy hai chữ thanh tẩy liền liên tưởng ngay đến thuộc tính mới tăng thêm khi nâng cấp tối qua.
Thì ra thanh tẩy là tác dụng lên q/uỷ dị.
Xem ra giá trị sinh tồn của tôi trong thế giới q/uỷ dị lại tăng thêm rồi.
Chỉ thấy giây tiếp theo, từ khắp nơi trong góc làng lại ùa ra một nhóm q/uỷ dị nhỏ.
Chúng kinh ngạc vây quanh Trần Dương hai người vài vòng, rồi ngoan ngoãn xếp hàng, ánh mắt đầy khao khát.
Các món canh và món xào hải sản cay trên quầy lại được b/án ch/áy hàng.
“Lý Đại Hải, thằng nhóc ngươi ăn ngon thế này mà không bảo ta!”
“Làm hại ta bây giờ mới lén lút từ B/ệnh viện Hồi h/ồn bên cạnh trốn qua làm thêm, ngươi không biết căn tin b/ệnh viện chán đến mức nào đâu.”
“Căn tin thì là cái gì, hộp cơm trên chuyến tàu Tuyệt mệnh của chúng ta mới vừa đắt vừa khó ăn.”
Đám q/uỷ mới đến cắm cúi ăn ngấu nghiến, trong mắt tràn đầy sự ngưỡng m/ộ đối với NPC gốc ở làng hoang.
Những hộp cơm căn tin mà chúng nhắc đến khó ăn không phải vì mùi vị tệ, mà vì không cảm nhận được mùi vị nên thấy nhạt nhẽo như nhai sáp.
Giờ đây trong thế giới q/uỷ dị lại xuất hiện thức ăn thực sự, bảo sao đám q/uỷ này lại mê mẩn đến thế.
Lý Đại Hải và những người khác ngẩng cao cằm, gặm tôm hùm đất cay hừ hừ.
“Hai hôm trước chỗ chủ quán Lê còn có đồ nướng, hoành thánh và bánh kẹp th!t nữa đấy.”
Trần Dương hạnh phúc hút một con ốc, cũng hùa theo quảng cáo.
“Haiz, mỗi ngày đi làm ta chỉ đợi mỗi miếng này, ăn xong đi gi*t người chơi cũng thấy hăng hái hơn hẳn.”
Cao Viễn vốn đang đợi để l/ột da mặt tôi cũng thay đổi ý định hoàn toàn.
“Thôi không gi*t nữa, nếu cô ta ch*t rồi thì không ai nấu được cơm ngon nữa.”
Chương 8
Chương 9
Chương 11
7
10
Chương 9
Chương 540: Mười Vạn
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook