Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sau khi treo bảng giá lên, tôi nhìn những con số đó mà có chút ngạc nhiên.
"Có đắt quá không?"
"Không đâu, cô làm rất ngon, ở nơi này thức ăn của cô là vô giá."
Nói xong, Tần Kiêu nhận ra tôi vẫn luôn không dám ngước mắt nhìn về phía đầu làng. Thế là anh ta thản nhiên đi tới, gỡ cái x/ác ch*t xuống rồi vứt vào rãnh nước. Sau đó, anh ta dùng ánh mắt đầy uy lực quét qua đám q/uỷ đang xếp hàng chờ ăn sáng. Đám q/uỷ thấy chột dạ liền quay mặt đi chỗ khác, nhìn trời nhìn đất, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Không biết có phải nhờ quầy hàng của tôi đã nổi danh hay không, mà hôm nay thực khách đến ăn đông khủng khiếp. Hàng người dài dằng dặc nhìn không thấy điểm cuối. Những con q/uỷ như Lý Đại Hải, Trần Dương mà tôi gặp hôm qua cũng đang ló đầu ló cổ trong hàng, bà Lê mà tôi gặp tối qua cũng đến đúng hẹn.
Khách ăn hoành thánh là đông nhất. Tôi dùng vợt vớt hoành thánh cho vào bát sứ, thêm nước dùng hẹ, rắc thêm chút hành lá xanh mướt. Bà Lê nóng lòng nếm thử một miếng, vỏ hoành thánh trơn tuột không hề ngấy, hương thơm thanh khiết của rau tề thái và vị tươi ngon của nhân th!t tràn ngập trong khoang miệng. Gương mặt nhăn nheo của bà lập tức ánh lên nụ cười hạnh phúc, mái tóc dài chấm đất cũng thu lại độ dài bình thường.
Bữa sáng nóng hổi như tiếp thêm nguồn năng lượng vô tận cho buổi sớm mai. Đám q/uỷ ăn uống rất chậm rãi và bình thản, không còn vẻ đầy sát khí như thường ngày nữa.
"Thật sự có vị, ta lại được ăn thức ăn có vị rồi!"
"Hu hu hu, ch*t bao nhiêu năm nay, ở thế giới q/uỷ dị này thật sự quá tê liệt, hôm nay ta cảm thấy mình như được sống lại!"
"Có vẻ ngon hơn hôm qua một chút, chủ quán Lê mãi đỉnh!"
"Tối qua họp, BOSS bảo phải giải quyết cô ta nhanh lên, haiz, hay là hôm nay ra tay luôn nhỉ?"
"Mai đi, mai rồi gi*t."
"Đúng đúng đúng, không vội, mai gi*t!"
8
Nhìn đám q/uỷ chuyên tâm ăn uống tại quầy, tôi chỉ thấy như mình được quay về quán ăn đó ở thực tại. Quán ăn Lê gia nhỏ bé đó là do bố tôi mở, là nhà của chúng tôi. Mẹ tôi mất trên bàn mổ từ khi tôi mới 5 tuổi, để trả hết n/ợ chạy chữa cho mẹ, nhà cửa cũng đã b/án sạch. Nhờ sự giúp đỡ của họ hàng, bố Lê thuê một quầy hàng nhỏ, b/án từ bánh kẹp th!t đến đồ nướng, rồi lại đến bữa sáng trên phố. Trải qua bao mưa gió suốt 13 năm, mãi đến năm nay khi tôi thi đại học xong, ông mới gom đủ tiền sang nhượng lại một cửa tiệm nhỏ.
Cứ ngỡ ngày tháng tươi đẹp của hai bố con sắp tới, nào ngờ...
May mắn là lúc t/ai n/ạn xảy ra, bố Lê không ở trong bếp, chỉ không biết liệu ông có chịu đựng nổi sự thật là tôi đã biến mất hay không.
Những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mặt bếp, lập tức bốc hơi không dấu vết.
Đúng lúc này, một xấp tiền đỏ nhỏ nhắn được nhét chắc chắn vào tay tôi. Tần Kiêu thỉnh thoảng lại lượn lờ quanh đám q/uỷ, cho đến khi thu hết tiền bữa sáng mới quay lại. Thấy tôi bỗng nhiên chùng xuống, anh ta không kìm được mà giơ tay gõ nhẹ vào sau gáy tôi.
Q/uỷ dị không biết khóc, chỉ có con người mới biết khóc.
Anh ta lặng lẽ nghiêng người chắn tầm nhìn của đám q/uỷ xung quanh, ánh mắt lướt trên mặt tôi.
"Phàm là những kẻ bị kéo vào thế giới q/uỷ dị, chấp niệm đều rất sâu."
"Cái gì?"
Tôi hoảng hốt dùng tay áo lau mặt, giả vờ như bị dính tro bếp. Ngước lên bắt gặp ánh mắt không chút gợn sóng của Tần Kiêu, anh ta lạnh lùng chỉ vào đám thực khách.
"Cao Viễn và Trần Dương khi còn sống là lính c/ứu hỏa, ch*t trong biển lửa, chấp niệm của họ là cặp mẹ con không được c/ứu sống."
"Lý Đại Hải bị t/ai n/ạn xe khi đi giao th!t heo ở nông thôn, chấp niệm của lão là đứa con đang đói khát chờ ở nhà."
"Bà Lê là y tá trưởng làm việc quá sức mà đột tử khi đang cấp c/ứu b/ệnh nhân, chấp niệm của bà ấy là những b/ệnh nhân đó."
"Nhưng ở lâu trong thế giới q/uỷ dị, những chấp niệm đó cũng dần bị lãng quên."
"Tệ nhất là, dần dần mọi người quên cả thân phận của chính mình..."
"Còn cô? Chấp niệm của cô là gì?"
Tần Kiêu nói một hơi rất dài, đây là lần đầu tiên tôi nghe anh ta nói nhiều như vậy kể từ khi gặp mặt. Bình thường anh ta có vẻ thờ ơ với mọi thứ, không ngờ lại hiểu rõ quá khứ của đám q/uỷ đến thế.
Tôi cúi đầu tránh đi ánh mắt dò xét của anh ta, vội vàng ra quầy dọn dẹp bát đũa thừa. Chấp niệm sao? Có chứ. Bố tôi, ông ấy vẫn đang đợi tôi.
Sau bữa sáng, thực khách lần lượt rời đi, Tần Kiêu cũng kết thúc công việc làm thêm để tiếp tục làm NPC đi thu hoạch đầu người chơi. Sau khi dọn hàng, tôi phát hiện trong sàng vẫn còn thừa mấy chiếc hoành thánh tròn trịa. Để không lãng phí, tôi tự nấu một bát hoành thánh rau tề thái th!t tươi để nếm thử. Món ăn hôm nay có vẻ tươi ngon hơn hôm qua, tôi chợt nhớ đến thuộc tính mới thêm vào khi nâng cấp dụng cụ nhà bếp hôm qua.
Độ ngon món ăn +10%, hóa ra là có tác dụng thật.
Vậy nếu tiếp tục nâng cấp, độ ngon có tăng thêm nữa không?
Đang nghĩ ngợi, thông báo của hệ thống bỗng hiện ra.
【Kỹ năng nấu nướng của người chơi nhận được sự công nhận của 50 q/uỷ dị, bạn có muốn tốn 500 điểm để nâng cấp dụng cụ thiên phú không?】
Tôi vui mừng nuốt miếng hoành thánh trong miệng, đưa tay nhấn x/ác nhận.
【Đạo cụ thiên phú: Bộ dụng cụ nhà bếp cấp D (có thể nâng cấp), làm ra những món ăn mà q/uỷ dị cũng có thể thưởng thức, độ ngon món ăn +10%, x/ác suất thanh tẩy 10%】
Thuộc tính mới xuất hiện khiến tôi có chút ngẩn ngơ.
Thanh tẩy? Thanh tẩy cái gì?
9
Chiều tối ngày thứ ba, một cơn bão đang âm thầm ấp ủ.
Trong phòng livestream, mọi người đang tranh luận sôi nổi vì lời nói của Tần Kiêu. Bỗng nhiên, một khán giả tinh mắt phát hiện ra động tĩnh ở góc làng. Đó là một trong ba người chơi còn sống sót, anh ta đi từ trong đêm tối về nhà, trong tay cầm đạo cụ thiên phú là một thanh trường đ/ao. Và mục tiêu anh ta vừa lén lút quan sát chính là quầy hàng nhỏ trước cửa nhà tôi.
Trong lòng mọi người đều dấy lên những suy đoán đen tối, phòng chat lập tức bùng n/ổ.
"Người mới xong đời rồi, cuộc tàn sát giữa các người chơi bắt đầu rồi."
"Thứ đ/áng s/ợ trong trò chơi kinh dị không chỉ có q/uỷ dị, đôi khi lòng người mới là thứ đ/áng s/ợ nhất."
"Món cô ấy làm có thể lay động q/uỷ dị NPC, nhưng không cản được trường đ/ao của đồng loại."
"Làm sao đây, có ai giúp thông báo cho Tiểu Thái không! Tôi có thể trả tiền, bao nhiêu cũng được!"
Chương 8
Chương 9
Chương 11
7
10
Chương 9
Chương 540: Mười Vạn
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook