Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Căn hộ đó chỉ rộng sáu mươi mét vuông, trước giờ vẫn cho thuê. Sau khi mẹ tôi mất, tôi không nỡ b/án, người thuê vừa mới trả nhà tháng trước.
Sau khi vào nhà, việc đầu tiên An An làm là chạy vào nhà vệ sinh. Thằng bé lấy bàn chải của mình ra, ném vào thùng rác.
“Mẹ ơi, có phải cô dùng cái này để nói con không phải con của bố không ạ?”
“Đúng vậy.”
“Nếu đổi bàn chải khác, con có thể trở thành con của bố không?”
Tôi ngồi xổm xuống ôm lấy con.
“Không thể. Bàn chải chỉ có thể cho người khác biết con có cùng thông tin di truyền với ai, không thể quyết định ai chăm sóc con, ai yêu thương con, cũng không thể quyết định con có tư cách được sinh ra hay không.”
“Bố sau này còn đến thăm con không ạ?”
“Mẹ không biết.”
Tôi không đưa ra lời hứa hẹn nào thay cho Trần Phong.
Đêm đó, sau khi An An ngủ, tôi kiểm tra tài khoản gia đình. Số tiền tiết kiệm chung đã thiếu mất 180.000 tệ. Khoản chuyển khoản xảy ra một ngày trước tiệc mừng thọ, người nhận là mẹ chồng. Tôi lại kiểm tra két sắt trong nhà. Hai cuốn sổ đỏ và giấy khai sinh của An An đều không cánh mà bay.
Trần Phong đã lấy giấy khai sinh đi từ nửa tháng trước với lý do làm bảo hiểm. Anh ta còn liên lạc với môi giới bất động sản, hỏi xem căn nhà m/ua sau hôn nhân nếu b/án gấp thì cần chữ ký của ai. Tôi gọi điện cho ngân hàng, x/ác nhận số tiền còn lại trong tài khoản chung không thể bị anh ta tự ý chuyển đi, rồi gửi tất cả bằng chứng cho luật sư.
Hai giờ sáng, An An đột nhiên bước ra khỏi phòng.
“Mẹ ơi, phải chăng chúng ta không còn nhà nữa rồi?”
Tôi đưa con đi xem phòng ngủ, nhà bếp và ban công.
“Ở đây cũng là nhà. Diện tích nhỏ hơn một chút, nhưng không ai có thể đuổi con ra ngoài.”
“Bố có đưa con đi nơi khác không ạ?”
“Không đâu. Con sống cùng ai không phải do kết quả giám định của cô quyết định, cũng không do một lời của bố quyết định. Mẹ sẽ giải quyết.”
Thằng bé hỏi: “Vậy ngày mai con vẫn đi học chứ ạ?”
“Có. Cặp sách mẹ đã mang đến rồi, sáng mai bảy giờ thức dậy.”
Nghe thấy kế hoạch cho ngày mai, thằng bé mới chịu về phòng ngủ.
Tôi ngồi trong phòng khách, viết ra những việc cần làm trong tuần tới: xin nghỉ phép, tìm luật sư, làm lại giấy tờ, liên lạc với giáo viên, đặt lịch tư vấn tâm lý trẻ em. Tôi không đợi Trần Phong suy nghĩ kỹ, cũng không đợi bất kỳ bậc trưởng bối nào đứng ra đòi lại công bằng cho mình.
10
Tôi liên lạc với luật sư ngay trong đêm, lưu trữ các biên lai chuyển khoản, lịch sử trò chuyện và video tiệc mừng thọ.
Sáng hôm sau, Trần Phong dẫn mẹ chồng đến tận cửa. Câu đầu tiên anh ta nói không phải là xin lỗi, mà là ép tôi xóa bằng chứng.
“Lịch sử trò chuyện liên quan đến quyền riêng tư y tế của anh. Cô mà dám tung ra ngoài, tôi sẽ kiện cô.”
Tôi đáp: “Tôi không đăng lên mạng, chỉ giao cho luật sư để xử lý ly hôn.”
Mẹ chồng nói: “180.000 tệ đó là tiền Trần Phong hiếu kính tôi, cô không có tư cách đòi lại.”
“Đó là tiền chúng tôi tích góp sau khi cưới, anh ta chuyển cho bà ngay lúc đang chuẩn bị ly hôn, tôi sẽ yêu cầu đối soát mục đích sử dụng.”
Bà ta lớn tiếng: “Đó là tiền con trai tôi làm ra!”
Tôi đặt bảng lương của mình lên bàn. Năm năm qua, thu nhập của tôi không hề thua kém Trần Phong. Tiền trả góp căn nhà, chi phí cho An An và sinh hoạt phí hàng ngày, tôi đều có bằng chứng chuyển khoản.
Mẹ chồng không nhìn nổi nữa, quay sang nói với An An: “Mẹ cháu sắp ly hôn với bố cháu, sau này cháu sẽ không có bố nữa đâu.”
Tôi mở cửa: “Xin mời bà ra ngoài.”
Trần Phong ngăn mẹ chồng lại, cuối cùng cũng hạ giọng.
“Thẩm Lan, anh thừa nhận lần này làm vậy là không đúng. 180.000 tệ có thể chuyển lại, nhà anh cũng không cần nữa. Em đừng ly hôn.”
“Tại sao?”
“An An cần một gia đình trọn vẹn.”
“Người hôm qua bắt con thừa nhận mình là con hoang, giờ lại muốn cho nó một gia đình trọn vẹn sao?”
“Lúc đó anh bị dồn vào đường cùng.”
“Ai dồn anh?”
“Mẹ anh, Chu Lệ, và chuyện bố muốn tặng nhà.”
“Ai ép anh xóa thỏa thuận, ai ép anh bắt tôi nhận ngoại tình?”
Anh ta im lặng.
Tôi đặt đơn ly hôn trước mặt anh ta.
“Anh có thể thương lượng, cũng có thể theo trình tự pháp luật. An An sống cùng tôi. Anh muốn tiếp tục làm bố thì có thể gặp con với điều kiện không làm tổn thương thằng bé. Ngoài ra, không còn gì để bàn.”
Trần Phong nhìn thấy phương án nuôi dưỡng, lập tức trở mặt.
“Nó không có qu/an h/ệ huyết thống với tôi, dựa vào đâu bắt tôi chịu trách nhiệm tài chính?”
An An đang ở trong phòng ngủ. Thằng bé đã nghe thấy câu đó. Phía sau cánh cửa truyền đến tiếng đồ vật rơi xuống đất.
Tôi đẩy cửa phòng, thấy bút vẽ trên tay thằng bé đã rơi xuống sàn. Trần Phong cũng nhìn thấy, nhưng không hề bước vào.
Tôi mở cửa chính: “Đi ngay bây giờ.”
Hai tuần sau, hai bên thương lượng lần đầu tiên. Trần Phong một mặt nói An An không có huyết thống với anh ta, không muốn chịu trách nhiệm; mặt khác lại yêu cầu được quyền nuôi con để chứng minh mình không bỏ rơi gia đình.
Người hòa giải hỏi anh ta: “Rốt cuộc anh có muốn làm bố của đứa trẻ không?”
Anh ta trả lời: “Tôi muốn, nhưng mẹ đứa trẻ phải rút lại các yêu cầu khác.”
Tôi từ chối dùng An An để đá/nh đổi tài sản. Tôi nộp thỏa thuận anh ta đã ký, bằng chứng về bảy năm thực hiện nghĩa vụ làm cha, lịch sử chuyển khoản 180.000 tệ và cả video anh ta phủ nhận đứa trẻ tại tiệc mừng thọ.
Luật sư của Trần Phong sau khi xem xong tài liệu đã khuyên anh ta nên chuyển tiền lại trước rồi mới bàn chuyện ly hôn.
Đêm đó, 180.000 tệ đã quay lại tài khoản chung. Sau khi tiền được chuyển lại, mẹ chồng gửi cho tôi hơn ba mươi tin nhắn thoại. Bà ta nói mình già rồi, không chịu nổi điều tra, còn nói Trần Phong đã mất mặt trước bàn dân thiên hạ, tôi không nên truy c/ứu nữa.
Tôi chỉ trả lời: “Tiền là tài sản tích lũy chung, không phải quỹ dự phòng ly hôn để các người giấu giếm. Các vấn đề khác cứ để luật sư trao đổi.”
Lần thương lượng thứ hai, Trần Phong đưa ra điều kiện mới. Anh ta sẵn lòng để lại phần lớn tiền tiết kiệm cho tôi, nhưng yêu cầu tôi ký một thỏa thuận bảo mật, không được đề cập đến chuyện kiểm tra sinh sản của anh ta với An An hay người ngoài, cũng không được lưu giữ video tiệc mừng thọ.
Tôi từ chối.
“An An có quyền được biết quá trình mình chào đời. Khi nào và bằng cách nào nói cho thằng bé biết có thể nghe theo lời khuyên của chuyên gia, nhưng không thể xây dựng cuộc đời thằng bé trên những lời nói dối của anh.”
Trần Phong đ/ập bàn: “Cô nhất định phải để tất cả mọi người biết tôi có vấn đề sao?”
“Đơn ly hôn sẽ không công khai. Tôi chỉ không cho phép anh biến sự im lặng của tôi thành nghĩa vụ của tôi.”
Anh ta lại yêu cầu tôi thừa nhận rằng việc công khai video tại tiệc mừng thọ đã xâm phạm quyền riêng tư của anh ta.
Tôi nói: “Tôi chỉ dùng các tài liệu đó để làm rõ sự thật sau khi anh công khai buộc tội tôi ngoại tình và phủ nhận đứa trẻ trước mặt mọi người.”
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook