Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ta hôn mê trong Hầu phủ chín ngày, khi tỉnh lại thì tai phải đã không còn nghe rõ âm thanh nữa.
Mỗi lần như thế, nhà họ Tạ đều nói với bên ngoài rằng ta thể nhược đa b/ệnh.
Mỗi lần như thế, quân báo của Tạ Trầm Chu đều viết là "hào phát vô tổn".
Ban đầu hắn cũng từng đ/au lòng.
Lần đầu tiên trở về kinh, hắn ngồi bên giường ta canh suốt một đêm, nói sau này nhất định sẽ bớt mạo hiểm. Thế nhưng ngày hôm sau, Binh bộ nói nếu hắn dám dẫn năm trăm người xuyên qua Hắc Hạp, sẽ đề bạt hắn làm tiên phong.
Hắn đi.
Sau này, hắn thăng tiến ngày càng nhanh, số lần trở về lại ngày càng ít. Mỗi lần gặp ta, đều tặng một rương châu báu, cùng một câu "vất vả cho nàng rồi".
Giống như dùng tiền trả dứt một món n/ợ.
Năm thứ ba, lần đầu tiên ta đề nghị giải khế.
Khi đó ta vừa tỉnh lại sau cơn hôn mê, trong cổ họng toàn là mùi m/áu. Ta viết thư cho hắn: Trầm Chu, ta không gánh nổi nữa. Khế ước này có thể tạm dừng một năm không?
Một tháng sau, hắn hồi thư, chỉ vỏn vẹn tám chữ.
"Chiến sự đang căng, ngày khác hãy bàn."
Năm thứ năm, ta không hỏi hắn nữa, trực tiếp đến Ty Gánh Tai.
Người tiếp đón ta là Phương Nữ sử. Bà đã làm khế lại tại Ty Gánh Tai hai mươi bảy năm, sau khi xem xong khế thư của ta, sắc mặt rất khó coi.
"Đây không phải khế ước phân chia tai ương vợ chồng, mà là khế ước gánh tai ương đơn phương. Người thụ hưởng được miễn trừ tổn thương, người gánh khế phải chịu mười phần. Lúc ký không ai nói cho nàng biết sao?"
Ta nửa ngày không thốt nên lời.
Phương Nữ sử lại lật sang mặt sau: "Hơn nữa mỗi năm đều gia hạn. Khế ước đơn phương chỉ có thể gia hạn từng năm một, bắt buộc phải có x/ác nhận đích thân của người thụ hưởng. Nàng xem, ở đây có sáu chữ ký của Tạ Trầm Chu."
"Vậy ta có thể giải không?"
"Có thể, nhưng cần hắn đồng ý. Hoặc là nàng không còn là chính thê của hắn nữa."
Ta hỏi: "Hòa ly thì sao?"
"Hòa ly, hưu thê, t/ử vo/ng, hoặc hạ thê làm thiếp. Khế ước gánh tai ương đơn phương chỉ công nhận người vợ được cưới hỏi đàng hoàng, danh phận vừa mất, khế ước lập tức bước vào kỳ thanh toán bốn mươi chín ngày. Những vết thương cũ mà nàng từng gánh thay hắn nhưng chưa thực sự tiêu tan, sẽ được hoàn trả lại theo thứ tự ngược thời gian."
Ta đã hiểu.
Khế ước này không làm vết thương biến mất, chỉ là ghi n/ợ lên người ta. Khế ước vừa đ/ứt, món n/ợ liền tìm về chủ cũ.
Sau khi về phủ, ta lại một lần nữa đòi Tạ Trầm Chu tờ hòa ly thư.
Hắn lúc đó đang ở Bắc Cảnh, chỉ để thân binh mang về một câu: "Đừng làm lo/ạn. Nàng là thê tử của ta, kiếp này đều là."
Thế là ta không làm lo/ạn nữa.
Ta bắt đầu đợi.
Đợi hắn khải hoàn, đợi hắn có người muốn cưới hơn, đợi hắn tự tay đẩy ta ra khỏi vị trí chính thê.
Nay, cuối cùng đã đợi được rồi.
Sau khi về phòng, Trúc Thanh vừa kh//âu vết thương cho ta vừa rơi lệ.
"Phu nhân chịu bao nhiêu khổ sở vì hắn, cứ như vậy mà tha cho hắn sao?"
"Tha?" Ta lấy từ ngăn bí mật ra khế thư và sổ ghi vết thương đã được sắp xếp gọn gàng, "Trúc Thanh, n/ợ thì phải trả tiền, mang thương tích thì phải chịu đ/au, đó là đạo lý hiển nhiên."
Ta đặt sáu tờ lệnh gia hạn khế ước ngay ngắn.
Tạ Trầm Chu tưởng rằng thứ ta muốn là vị trí chính thê.
Hắn không biết, thứ ta đợi chưa bao giờ là hắn hồi tâm chuyển ý.
Thứ ta đợi là hắn buông tay.
3
Ba ngày sau, tại Ty Gánh Tai.
Tạ Trầm Chu và Thanh Ninh Quận chúa đều đến.
Bên ngoài nha môn chật kín người xem náo nhiệt. Định Viễn Hầu đổi vợ, lại còn cưới người hoàng tộc, tin tức sớm đã truyền khắp kinh thành.
Tạ lão phu nhân chê mất mặt, dọc đường cứ quở trách ta: "Chẳng qua là hạ danh phận, hà tất phải làm ầm ĩ đến tận quan phủ. Sau này ngươi còn sống ở Hầu phủ, đắc tội với Quận chúa thì có lợi ích gì?"
Thanh Ninh lạnh lùng nhìn bà một cái: "Lão phu nhân yên tâm, ta chưa nhỏ nhen đến mức không dung nổi một người. Ngược lại Hầu gia trước đó nói Tô phu nhân cam tâm tình nguyện, nay xem ra, hình như không phải."
Tạ Trầm Chu hạ giọng nói: "Thanh Ninh, hôm nay hãy làm việc chính trước đã."
Phương Nữ sử trải ba phần văn thư lên án.
Một phần đổi vợ thư, một phần hạ thiếp thư, một phần là danh mục của hồi môn đứng tên ta.
Tạ Trầm Chu chỉ liếc nhìn qua rồi nói: "Của hồi môn vẫn do Kiến Vi tự quản lý. Đông viện Hầu phủ cũng thuộc về nàng, không ai được phép bạc đãi."
Hắn nói xong liền nhìn ta, như thể chờ ta cảm kích.
Ta cầm bút lên, gạch bỏ dòng ghi về Đông viện.
"Không cần. Ta rời phủ."
Sắc mặt Tạ Trầm Chu trầm xuống: "Ta không bảo nàng đi."
"Sau khi hạ thê làm thiếp, ta có thể tự quyết định nơi ở. Đại Ung luật viết rất rõ ràng."
"Một mình nàng thì đi đâu được?"
"Ta có cửa hiệu, có trang trại, có bạc. Hầu gia quên rồi sao, sáu năm nay những thứ người ban cho ta, ta chưa từng đụng đến một món."
Hắn như thể lần đầu tiên nhận ra, ta không phải rời khỏi Hầu phủ là không sống nổi.
Tạ lão phu nhân đ/ập bàn đứng dậy: "Ngươi đã là thiếp của nhà họ Tạ, làm gì có đạo lý dọn ra ngoài ở?"
Phương Nữ sử không nhanh không chậm gõ gõ lên mặt bàn: "Đây là Ty Gánh Tai, không phải từ đường nhà họ Tạ. Làm việc theo luật, đừng ồn ào."
Tạ Trầm Chu đ/è nén cơn gi/ận: "Kiến Vi, nàng có thể ra ngoài giải khuây trước, nhưng đừng vì tức gi/ận mà làm càn."
Ta không để ý đến hắn, cầm bút ký tên mình xuống.
Thanh Ninh lại chần chừ không hạ bút.
Nàng hỏi ta: "Tô Kiến Vi, ngươi thật sự nguyện ý?"
"Ta nguyện ý nhường vị trí cho ngươi."
"Ngươi không oán ta?"
"Người muốn cưới ngươi là hắn, người muốn hạ ta cũng là hắn. Tại sao ta phải vượt qua hắn mà đi oán ngươi?"
Ngón tay Thanh Ninh siết ch/ặt. Một lát sau, nàng ký tên.
Tạ Trầm Chu là người đặt bút cuối cùng.
Phương Nữ sử cầm quan ấn lên, cất giọng tuyên đọc: "Cảnh Hòa năm thứ mười bảy, tháng ba ngày mười hai, Tô thị Kiến Vi từ hôm nay trở đi, không còn là chính thê của Định Viễn Hầu Tạ Trầm Chu. Khế ước vợ chồng phụ thuộc đứng tên nàng, cùng nhau thanh toán."
Tạ Trầm Chu đột ngột ngẩng đầu: "Khế ước phụ thuộc gì?"
Phương Nữ sử liếc nhìn hắn: "Tạ Hầu gia tự mình ký sáu lần, không nhớ sao?"
Bà lật khế ước gánh tai ương ra, dùng chu ấn đóng mạnh lên hai chữ "Hủy khế".
Khoảnh khắc ấn rơi xuống, vết thương mới nơi ngựk ta bỗng nóng lên. Như thể có một bàn tay rút thanh sắt nung đỏ ra khỏi da th!t, thân thể đ/au đớn suốt sáu năm, bỗng chốc nhẹ bẫng.
Cùng lúc đó, Tạ Trầm Chu hừ lạnh một tiếng, tay phải chống lên án thư.
Cổ tay hắn sưng vù lên nhanh chóng, xươ/ng cốt phát ra một tiếng giòn tan.
Thanh Ninh vội đỡ lấy hắn: "Trầm Chu!"
Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán Tạ Trầm Chu: "Không sao, có lẽ là vết thương cũ."
"Tất nhiên là vết thương cũ." Ta nói: "Mùa đông năm Cảnh Hòa thứ mười sáu, người ngã ngựa tại Lạc Nhạn Pha, cổ tay phải nứt xươ/ng. Ngày đó ở trong phủ ta cầm đũa không nổi, quân báo của người lại viết là kh/inh kỵ truy địch ba mươi dặm, hào phát vô tổn."
Hắn chòng chọc nhìn vào tờ khế ước kia, huyết sắc trên mặt rút đi từng chút một.
Phương Nữ sử giải thích theo đúng công vụ: "Khế ước gánh tai ương giải trừ, vết thương cũ sẽ hoàn trả cho người thụ hưởng trong vòng bốn mươi chín ngày."
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook