Khi ma ma hoàng cung xuyên thành bảo mẫu nhà hào môn

Ăn gì cũng quản, mặc gì cũng quản, mấy giờ ngủ cũng quản, kết giao bạn bè thế nào cũng quản. Gia Nghi đã hai mươi tuổi rồi mà Hứa Dung vẫn coi cô bé như đứa trẻ con.

Chiều hôm đó, Gia Nghi đang học tôi làm bánh quế hoa trong phòng khách. Cô bé thấy tôi làm một lần thì thấy hay hay, nằng nặc đòi tự mình thử. Đang nhào bột thì Hứa Dung bước vào, vừa thấy Gia Nghi dính đầy bột mì trên tay, mặt bà ta liền sầm xuống.

"Gia Nghi! Con làm cái gì thế hả? Làm bẩn hết cả người rồi, con có biết bộ quần áo này bao nhiêu tiền không?"

Gia Nghi bĩu môi: "Mẹ, con chỉ học làm bánh ngọt thôi mà."

"Học làm bánh gì chứ? Nhà có đầu bếp, có người giúp việc, cần gì đến lượt con làm? Mau đi rửa tay thay quần áo đi, lát nữa bố con còn đưa con đi gặp một người chú."

Sắc mặt Gia Nghi thay đổi ngay lập tức: "Lại đi gặp ai nữa? Lần trước gặp con trai của cái ông Triệu gì đó, người ta bóng bẩy phát ớn, con không đi nữa đâu."

Sắc mặt Hứa Dung cũng biến đổi: "Con bé này, con nói năng kiểu gì thế? Công tử nhà họ Triệu có điểm nào không tốt? Gia cảnh tốt, học vấn cao..."

"Mẹ!" Gia Nghi đặt khối bột lên bàn, giọng lớn hơn, "Con mới học năm hai, con không đi xem mắt!"

Hứa Dung còn định nói thêm, tôi bưng khay trà đi ngang qua, điềm đạm nói một câu: "Thưa bà, trà pha xong rồi ạ, bà dùng lúc còn nóng đi ạ."

Hứa Dung liếc nhìn tôi một cái, nuốt lời định nói vào trong, rồi kéo Gia Nghi lên lầu.

Tôi ở trong bếp nhào lại khối bột bị Gia Nghi làm hỏng, nặn thành một lồng bánh quế hoa.

Buổi tối, khi tôi mang bánh quế hoa vào phòng lão phu nhân thì Gia Nghi cũng ở đó. Hai bà cháu ngồi bên cửa sổ, mỗi người cầm một miếng bánh quế hoa ăn rất ngon lành.

Lão phu nhân thấy tôi vào liền cười: "Tôn dì, Gia Nghi nói bánh quế hoa bà làm còn ngon hơn cả những loại nó từng ăn hồi nhỏ nữa."

"Phu nhân quá khen rồi ạ." Tôi đặt bánh xuống, định lui ra ngoài.

Gia Nghi gọi tôi lại: "Tôn dì, dì dạy con làm bánh quế hoa được không? Con muốn học."

Tôi nhìn lão phu nhân một cái.

Bà mỉm cười gật đầu.

"Được ạ," tôi đáp, "chiều mai con sẽ dạy tiểu thư."

Gia Nghi vui mừng vỗ tay, dáng vẻ ấy đâu giống một sinh viên đại học, rõ ràng vẫn là một cô bé con.

Khi tôi lui ra ngoài, nghe thấy Gia Nghi nói bên trong: "Bà ơi, Tôn dì tốt thật đấy, tốt hơn những dì giúp việc trước đây nhiều."

Giọng lão phu nhân đầy ý cười: "Phải, Tôn dì rất tốt."

Tôi đứng ngoài cửa, lòng thấy ấm áp lạ thường.

Hầu hạ người ta cả nửa đời người, được người ta khen một câu "tốt" là thấy mọi thứ đều xứng đáng.

6.

Đến khi ở nhà họ Trình được một tháng, tôi phát hiện ra một bí mật của lão phu nhân.

Chiều hôm đó, tôi vào phòng lão phu nhân để dọn tủ quần áo. Tủ của bà không lớn, quần áo không nhiều nhưng cái nào cũng là vải vóc thượng hạng.

Tôi gấp từng món, phân loại ngăn nắp. Ở ngăn kéo dưới cùng của tủ, tôi phát hiện ra một chiếc hộp gỗ đàn hương, không lớn, chỉ bằng bàn tay, trên nắp chạm khắc hoa lan.

Tôi không mở ra.

Đồ của chủ nhân, không được tự ý đụng vào.

Nhưng tối hôm đó, lão phu nhân bỗng gọi tôi vào phòng, biểu cảm có phần khác lạ. Bà ngồi bên cửa sổ, tay cầm chiếc hộp gỗ đàn hương đó, đã mở ra từ bao giờ.

"Tôn dì, bà qua đây ngồi đi." Bà chỉ vào chiếc ghế đối diện.

Tôi do dự một chút rồi ngồi xuống.

Lão phu nhân xoay chiếc hộp lại cho tôi xem, bên trong là một miếng ngọc bội, chất ngọc cực tốt, trong suốt, chạm khắc một đóa hoa sen, mặt sau khắc chữ "Phương".

"Bà có biết đây là gì không?" Lão phu nhân hỏi.

Tôi quan sát một lúc rồi đáp: "Là của hồi môn của phu nhân ạ?"

Lão phu nhân gật đầu rồi lại lắc đầu: "Là của hồi môn, nhưng không chỉ là của hồi môn. Đây là vật truyền ba đời của nhà họ Phương chúng tôi, năm xưa khi tôi gả vào nhà họ Trình, mẹ tôi đã đưa nó cho tôi. Bà bảo, vật này chỉ truyền cho con gái không truyền cho con trai, sau này phải truyền lại cho cháu gái."

Tôi nhìn miếng ngọc bội, không nói gì.

"Tôi có hai đứa cháu gái." Giọng lão phu nhân có chút nghẹn ngào, "Cháu gái lớn là con của Hướng Vinh, chính là Gia Nghi. Cháu gái nhỏ là con của con gái tôi, năm nay mới mười lăm.

Tôi cứ do dự mãi, không biết nên đưa cho ai."

Đây không phải là chuyện tôi có thể xen vào.

Tôi cụp mắt, ngồi lặng im.

Lão phu nhân im lặng rất lâu, gió ngoài cửa sổ thổi vào, làm lay động mái tóc bạc của bà. Bà bỗng cười một cái, nụ cười có chút cay đắng: "Tôi nói mấy chuyện này với người ngoài như bà làm gì không biết."

"Phu nhân trong lòng khó chịu, nói ra được sẽ thấy nhẹ lòng hơn ạ." Tôi khẽ nói.

Lão phu nhân nhìn tôi, trong ánh mắt đó có sự kinh ngạc, cũng có sự cảm động. Chắc bà không ngờ rằng, một người bảo mẫu mới đến được một tháng lại có thể nói ra những lời như vậy.

"Tôn dì, bà là người..." bà ngập ngừng, "bà làm tôi nhớ đến một người."

Tôi không hỏi là ai.

Lão phu nhân lại im lặng một lát, đóng chiếc hộp gỗ đàn hương lại, đặt vào ngăn kéo.

Sau đó bà quay đầu nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ, bỗng nói một câu khiến lòng tôi thắt lại.

"Công ty của Hướng Vinh, xảy ra chuyện rồi."

Ngón tay tôi khẽ cử động, nhưng bề ngoài vẫn không chút biến sắc.

"Nó tưởng tôi không biết." Giọng lão phu nhân rất nhẹ, "Nhưng tôi là mẹ nó, nó không giấu được tôi. Một tháng nay nó về nhà nhiều hơn cả một năm trước, mỗi lần về đều đóng cửa trong thư phòng nói chuyện với Hứa Dung, điện thoại gọi liên tục. Ông Thiệu cũng nói với tôi, trong tài khoản của gia đình, Hướng Vinh đã chuyển đi hai khoản tiền, số tiền không nhỏ."

Tôi lắng nghe, trong lòng cuộn trào sóng gió nhưng miệng không nói nửa lời.

Lão phu nhân cũng không cần tôi nói gì. Bà chỉ cần một người lắng nghe.

"Tôi không sợ mất tiền." Lão phu nhân nói, "Tôi sợ cái nhà này tan nát. Hướng Vinh là đứa hiếu thắng, chuyện gì cũng tự mình gánh vác. Hứa Dung tuy miệng lưỡi lanh chanh nhưng tâm không x/ấu. Gia Nghi còn nhỏ, chưa hiểu sự đời. Nếu tôi ngã xuống, cái nhà này thực sự sẽ tan nát."

Khi nói những lời này, giọng bà bình thản không giống một người già bảy mươi tám tuổi.

Tôi ngồi đó, bỗng thấy sống mũi cay cay.

Khi còn ở trong cung, tôi đã thấy quá nhiều người phụ nữ như thế này.

Chồng không còn, tự mình chống đỡ cả gia đình, con cái không hiểu chuyện, cháu chắt còn nhỏ, bao nhiêu đắng cay đều nuốt vào trong, trên mặt vẫn phải treo nụ cười.

Hoàng hậu nương nương cũng chính là người như vậy.

Danh sách chương

5 chương
16/09/2026 16:52
0
16/09/2026 16:52
0
17/09/2026 02:10
0
17/09/2026 02:10
0
17/09/2026 02:10
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị
Bình luận
Báo chương xấu