Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lục Trầm Tiêu xoa đầu nó: "Đi đi. Cô ấy sẽ không quên con đâu."
Đoàn Đoàn nghiêm túc hỏi tôi có đợi nó quay lại không.
Tôi hứa sẽ để dành cho nó một cái bát.
Nó lại chạy đi ôm lần lượt cái mắc áo của Hứa Chi từng dùng, cái gối ôm mà Tần Phương thích nhất, và chiếc ghế gỗ Lục Trầm Tiêu thường ngồi.
Ôm đến cuối cùng, nó lau nước mắt, ưỡn ngựk nói kiếp sau nhất định sẽ cao lớn, quay lại bảo vệ chúng tôi.
Tôi cười chê nó: "Con vẫn nên học cách tự buộc dây giày trước rồi hãy nói đến chuyện bảo vệ dì đi."
Đoàn Đoàn tức đến mức dậm chân, nhưng ánh sáng vàng trên người nó lại càng lúc càng rực rỡ.
Lúc này nó mới buông tay, hôn lên má tôi một cái, rồi hóa thành một tia sáng vàng nhỏ bay ra khỏi tường viện.
Căn nhà từng ồn ào bao lâu nay chỉ còn lại tôi và Lục Trầm Tiêu.
Tôi đứng cạnh bàn ăn, nhìn ba chỗ trống, lòng như bị khuyết đi một mảnh.
"Bọn họ sẽ sống tốt chứ?"
"Sẽ." Lục Trầm Tiêu ôm tôi từ phía sau, "Chấp niệm đã tan, kiếp sau sẽ không cần bị nh/ốt ở đây nữa."
Tôi hỏi anh tại sao không đi.
Anh là phong ấn linh của ngôi nhà này, chừng nào nền nhà còn, anh không thể rời đi quá xa.
Nhưng anh nói: "Vị thần linh của tôi ở đây. Gia đình tôi, cũng ở đây. Nên dù có thể đi, tôi cũng sẽ không đi nữa."
Tôi rửa sạch cái bát nhỏ Đoàn Đoàn từng dùng, đặt vào ngăn dưới cùng của tủ bát.
Lục Trầm Tiêu đứng cùng tôi một lúc, rồi buộc lại túi hương thảo mà Hứa Chi để lại.
Anh lại gấp gọn tấm chăn mà Tần Phương thường đắp khi xem chương trình.
Đợi tôi thu dọn xong, anh mới bưng nồi canh luôn được hâm nóng trong bếp ra bàn.
Tôi sau đó bày cơm tối lên hai chỗ trống còn lại.
Lục Trầm Tiêu nhận lấy đũa, hỏi tôi sáng mai còn tập Bát đoạn cẩm không.
"Tất nhiên là tập. Trong nhà ít người, cũng không được lười biếng."
Ánh xuân ngoài cửa sổ vượt qua tường viện, rơi xuống chiếc bàn ăn sạch sẽ.
Tôi cúi đầu uống một ngụm canh.
Nhiệt độ vừa đủ.
Tấm ga trải giường vừa phơi ngoài sân bị gió thổi nhẹ nhàng bay lượn, trong bếp còn vương mùi thơm của bánh ngọt hoa quế.
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ, rọi lên người chúng tôi.
Tôi ngẩng đầu, thấy trong đôi mắt sâu thẳm của anh, phản chiếu bóng hình tôi.
Trong veo, rực rỡ.
Tôi bỗng cảm thấy, làm một người quản gia nhà m/a, hình như cũng khá ổn.
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook